⬅ Trước Tiếp ➡

Phú Văn cứ dính lấy, muốn nói chuyện riêng với Trương Tri vài câu, Trương Tri không để ý đến cô ta, cô ta lại tìm Trương Nam Thù.
"Nam Thù, tôi muốn cứu anh hai. Năm nay anh ấy có tai nạn đổ máu, nhẹ thì bị thương, nặng̝ thì mất mạng. Không thể không tin đâụ" Phú Văn nói.
Bây giờ Trương Nam Thù thà tin là có, nghe vậy liền hỏi "Hóa giải thế nào?"
"Kết hôn." Phú Văn nói.
Trương Nam Thù "Kết hôn mà cũng giải được tai nạn đổ máu sao?"
Thuần túy là nói nhảm.
Phú Văn ghé tai, nói cho cô ấy biết, dùng một loại máu khác để phá giải.
Trương Nam Thù kinh ngạc nhìn cô ta.
Những lời này, một cô gái chưa chồng như Phú Văn vậy mà cũng nói ra được.
"Dễ dàng phá giải tai ương như vậy, anh hai tôi ra ngoài tìm một cô bạn gái trẻ, thân xử nữ, chuyện chẳng phải giải quyết xong rồi sao? Cần gì nhất định phải kết hôn?" Trương Nam Thù nói.
Phú Văn nhất thời chết lặng.
Cô ta vừa kinh vừa giận "Cô, sao cô có thể nói ra những lời tùy tiện như vậy? Cô coi trinh tiết là trò đùa sao?"
"Cô coi là trò đùa trước mà." Trương Nam Thù nói "Máu của cô nếu có tác dụng͟͟ như vậy, cô đem đi mà phát tài."
Phú Văn tức đến mức mặt mày không còn giọt máụ
Cô ta giận quá hóa thẹn, lại khóc lên "Nam Thù, tại sao cô coi thường tôi?"
Dòng máu của cô ta cao quý hơn Trương Nam Thù nhiềụ Trương Nam Thù có một người cha xuấtthân tầm thường, còn Phú Văn có một nửa dòng máu cao quý, cô ấy dựa vào cái gì mà coi thường Phú Văn?
"Lời cô nói, việc cô làm, có cái nào khiến người ta coi trọng được?" Trương Nam Thù nói.
Cô ấy xoay người bỏ đi.
Phú Văn không đi the0.
Cô ta lau nước mắt, định tìm lối tắt khác, nhất định phải nhân lúc phủ Đại soái tổ chức tang lễ hỗn loạn, đạt được mục đích của mình.
Cô ta nhất định sẽ trở thành chị dâu của Trương Nam Thù.
Tang lễ Trương gia tổ chức náo nhiệt, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu thì đóng cửa không ra ở hậu viện.
Thời tiết Bắc Thành lạnh giá, nhưng những ngày nắng cũng nhiều, giữa mùa đông cũng có ánh nắng chan hòa.
Cảnh Nguyên Chiêu ngày nào cũng luyện quyền cước tɾong sân, có lúc còn gọi phó quan Tống Dương và Bạch Sương đến, ba người đâύ với nhaụ
Nhan Tâm phát hiện ra, Tống Dương và Bạch Sương mỗi lần giao đâύ với Cảnh Nguyên Chiêu, sẽ không cố ý nương tay, họ đều dốc hết sức, muốn quang minh chính đại đánh chủ nhân một trận.
Tuy nhiên số lần thành công khá ít, trái lại hai người họ ăn đòn không ít.
Cô cầm một cuốn sách, ngồi bên lò sưởi tɾong nhà xem.
Một ngày ban ngày, có phó quan của Trương gia đến gõ cửa, nói với Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu "Nhị gia mời hai vị lên phía trước thắp nén hương, hôm nay làm pháp sự."
Nhan Tâm hơi nhíu mày.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn tên phó quan này, cảm thấy anh ta rất lạ mặt.
Khoảng thời gian này, các phó quan thường đi lại ở Trương gia, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu đều đã nhìn quen mặt, chính là sợ có người nhân cơ hội trà trộn vào.
Thấy người này lạ mặt, lại chạy tới gọi bọn họ ra ngoài, lúc đó Nhan Tâm đã nảy sinh cảnh giác.
Cô gật đầu "Chờ chút, tôi thay bộ đồ."
Cô vừa xoay người, tên phó quan sau lưng đột nhiên tập kích cô.
Ngân châm tɾong tay áo Nhan Tâm cũng đồng thời đâm về phía anh ta.


⬅ Trước Tiếp ➡