⬅ Trước Tiếp ➡

Bạch Sương và Tống Dương ở sau cửa, thấy tên phó quan bị tɾúng đòn xong toàn thân tê dại không thể cử động, nhanh nhẹn kéo anh ta vào tɾong sân.
Nhan Tâm còn lớn tiếng nói một câu "A Chiêu, mau thay đồ, phải ra ngoài thắp hương."
Cửa viện đóng lại.
Tên sát thủ bị trói lại. Anh ta bị ngân châm của Nhan Tâm đâm tɾúng, nhất thời toàn thân bủn rủn vô lực, chỉ có mí mắt là động đậy được.
"Lục soát cổ áo gã, xem có giấu thuốc độc không." Cảnh Nguyên Chiêu nói với Bạch Sương.
Bạch Sương vâng lời.
Quả nhiên phát hiện thuốc độc tɾong cổ áo tên sát thủ này.
"Đây là tử sĩ." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Mục tiêu không phải là Nhan Tâm.
Nếu sát thủ muốn Nhan Tâm chết thì sẽ nổ súng ngay khi nói chuyện, chứ không phải tìm cách khống chế cô.
Sát thủ cũng không biết ai sẽ ra mở cửa, chỉ muốn tùy cơ ứng biến.
"Trực tiếp ra tay giữa ban ngày ban mặt, đúng là muốn tạo bất ngờ mà." Nhan Tâm nói.
Ở tɾong sân Trương gia, phó quan của Trương Tri đến gõ cửa, người bình thường ai mà phòng bị?
Nếu khống chế được Nhan Tâm thì có thể dụ Cảnh Nguyên Chiêu đến gần vài phần, rồi bắn chết anh, sự việc coi như thắng lợi h0àn toàn.
Người sát thủ muốn giết là Cảnh Nguyên Chiêụ
"Miệng tử sĩ rất chặt, ngoại trừ cậu tôi, chắc chẳng ai cạy ra được." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Không cần hỏi, giết gã trước đã."
Anh nói xong, Bạch Sương dứt khoát bẻ gãy cổ tên sát thủ, giống như bẻ một cây cải thảo.
Tống Dương ở bên cạnh "..."
Không thể đợi thiếu soái nói thêm vài câu sao?
Nhỡ đâu thiếu soái quyết định xong, lại hối hận thì sao?
Nói giết là giết luôn?
Nhìn thi thể trên mặt đất, Nhan Tâm hơi trầm ngâm, hỏi Cảnh Nguyên Chiêu "Chúng ta có lên phía trước thắp hương không?"
"Không đi." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Nhưng tử sĩ chắc chắn còn có đồng bọn, cứ thế bỏ qua sao?"
"Không cần xem, đồng bọn là Trương Hải. Đợi tang lễ kết thúc, bảo Trương Tri lôi ông ta ra khảo tra thẩm vấn." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Tại sao Trương Hải lại muốn giết anh?"
"Đương nhiên là nhận tiền của người ta. Có thể là Thất Bối Lặc muốn anh chết, cũng có thể là người ở Nghi Thành thấy anh đứng dậy được rồi, muốn chó cùng rứt giậụ" Cảnh Nguyên Chiêu nói.
"Không giống Thất Bối Lặc lắm, anh ta vẫn đang chơi trò âm mưu quỷ kế, sẽ không trực tiếp như vậy." Nhan Tâm nói "Rất có khả năng là người của Nghi Thành."
"Dã tâm của phủ Tây quá lớn rồi." Cảnh Nguyên Chiêu lạnh lùng nói.
Nếu không phải anh mất tích, phu nhân và Nhan Tâm có thể đều đã đánh giá sai tham vọng và dã tâm của phủ Tây.
Bọn họ đã không thể chờ đợi được nữa rồi.
Thời tiết lạnh, thi thể không bị thối rữa, Bạch Sương vác tên sát thủ vào nhà kho để đó trước, đợi lát nữa tối trời sẽ xử lý hắn.
Nhan Tâm liền nói "Em đi lên phía trước một chuyến."
"Không được "
"Đầu óc của phủ Tây cũng có hạn. Nếu em là người của phủ Tây, sẽ không câu nệ vào việc nhất định phải giết anh, mà là xử lý cả hai chúng ta." Nhan Tâm nói "Nếu ngay từ đầu sát thủ không muốn giết em, vậy em tạm thời an toàn."
"Vậy cũng không được." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Sát thủ không chỉ có một tên, có lẽ tên này nhận nhiệm vụ không phải là em, nhưng tên tiếp the0 thì sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡