⬅ Trước Tiếp ➡

"Muốn lên phía trước xem tình hình, rốt cuộc ai là người tiếp đầu mối. Trương Hải hoặc là Trương Tự Kiều, em đi thăm dò một chút." Nhan Tâm nói.
Lại nói "Anh yên tâm, em sẽ cẩn thận."
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn cô thật sâu "Em không sợ, chẳng lẽ muốn chồng em trốn ở phía sau? Cùng đi."
Nhan Tâm "..."
"Không phải em không sợ sao?" Anh tiến lại gần một bước.
Nhan Tâm nhớ tới phu nhân từng nói, bất cứ việc gì cũng có rủi ro, đã quyết định thì đừng có nhìn trước ngó saụ
Cô gật đầu "Cùng đi."
Cảnh Nguyên Chiêu bật cười, véo má cô "Dũng khí của thiếu phu nhân thật đáng khen."
Ngược lại dọa những người bên cạnh sợ hết hồn.
Bạch Sương muốn mở miệng ngăn cản, như cô ấy không dám, Tống Dương xem sắc mặt Bạch Sương, thậm chí ra hiệu cho cô ấy, bảo cô ấy lên tiếng.
"Đi chuẩn bị một chút, chúng ta lên phía trước thắp nén hương." Nhan Tâm nói.
Tống Dương lại nhìn Bạch Sương.
"Cậu nhìn cô ấy làm gì?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi "Có phải cậu nhầm chủ nhân rồi không?"
Tống Dương "..."
Cũng không phải ý này.
Chủ nhân không nhầm, ý cũng hiểu, chỉ là muốn xem đồng nghiệp có thể thay mình gánh tội hay không, cho nên mới liên tục nhìn Bạch Sương.
Bạch Sương không tiếp lời, Tống Dương hết cách, đành phải đi sắp xếp.
Mấy tên phó quan bảo vệ trước sau, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu mặc áo ch0àng đi lên phía trước.
Nghe nói thiếu soái Cảnh gia, thiếu phu nhân dâng hương, khách khứa tò mò nhìn sang.
Nhan Tâm lập tức quan sát biểu cảm của bọn người Trương Hải.
Trương Hải có chút kinh ngạc, sau đó có chút tự đắc, ngược lại là Trương Tự Kiều ở bên cạnh, sắc mặt thay đổi liên tục, sợ hãi một cách khó hiểụ
Nhan Tâm lập tức hiểu ra.
Rất tốt, quả nhiên là kẻ không biết gì thì không sợ.
Làm ra nhiều chuyện như vậy, thuyết phục Trương Hải đến làm loạn, kiếm chác lợi ích, mục đích lại là nhận việc của Nghi Thành, ám sát Cảnh Nguyên Chiêụ
Trương Tự Kiều đúng là một đứa con hiếu thảo
Ánh mắt Nhan Tâm chạm một cái rồi thu lại ngay, cùng Cảnh Nguyên Chiêu dâng hương, lui sang một bên.
"Không phải nói không ra ngoài sao?" Trương Tri qua đây nói chuyện.
Nhan Tâm bèn kể lại chuyện vừa xảy ra cho anh ta.
Trương Tri ngạc nhiên.
"Trực tiếp vào viện của các người? Giữa ban ngày ban mặt như vậy?"
"Chắc là muốn tạm bất ngờ." Nhan Tâm nói "Nếu không phòng bị, hẳn là rất dễ tɾúng chiêụ"
Trương Tri "..."
"Nhân lúc tang lễ chưa kết thúc, bắt Trương Tự Kiều lại trước, rồi tìm ra người tiếp đầu mối với cô ta, tra xét lai lịch của tử sĩ." Nhan Tâm nói.
Lại nói "Còn nữa, có thể không chỉ có một nhóm người này, anh cũng cẩn thận một chút."
Lát sau, Trương Nam Thù cũng biết chuyện.
"Thi thể tôi sẽ xử lý, lát nữa trời tối sẽ phái người lôi ra ném đi, để tɾong viện chị ghê người lắm." Cô ấy nói.
Lại nói về Trương Tự Kiều "Cô ta đúng là đáng chết "
Nhan Tâm "Sóng gió này vẫn chưa yên, các người cẩn thận mọi nơi đi, tôi nghi ngờ vẫn còn loạn nữa."
Giống như dư luận. Người dựng đài lúc đầu, thường không kiểm soát được hướng đi cuối cùng của dư luận. Những kẻ mang dã tâm đều đang nhân cơ hội bước lên đài.
Trương Tự Kiều muốn giết Cảnh Nguyên Chiêu, lẽ nào những người khác không muốn đối phó Nhan Tâm sao?
Trương Tri, Trương Nam Thù lại há không có kẻ thù?
Vở kịch này chỉ mới vừa mở màn mà thôi, phía sau còn rất nhiều chuyện náo nhiệt.


⬅ Trước Tiếp ➡