Chương 1440
Còn Phú Văn thì nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người. Cô ta ở trên giường Trương Tri, mà phòng Trương Tri bị thích khách tưởng nhầm là của Trương Nam Thù, tự nhiên sẽ nhìn nhầm cô ta thành người cần ám sát.
Bên phía Thất Bối Lặc không có bất kỳ kết quả nào, nhưng Nhan Tâm lại suy ngược ra một chút bí mật từ trên người tên tử sĩ đầu tiên bị Bạch Sương bẻ gãy cổ.
Cô nhớ lại kiếp trước, Chu Quân Vọng từng cho cô xem ảnh của tên sát thủ ám sát cha anh ta.
Đối chiếu hai bên, Nhan Tâm nói với Cảnh Nguyên Chiêu, Trương Tri và Tôn Mục "Tôi biết căn cứ của Song Ưng Môn cụ thể nằm ở đâu rồi."
Mấy người họ đều nhìn về phía cô.
Nhan Tâm nói với Cảnh Nguyên Chiêu và những người khác "Song Ưng Môn nhất định ở Thanh Đảo, dùng một trại nuôi ong rất lớn làm vỏ bọc."
Cô lại nói ra phán đoán của mình.
"Tên tử sĩ đó, trên người, trên mặt gã có rất nhiều vết tích để lại sau khi bị ong mật đốt." Nhan Tâm nói.
"Chỉ dựa vào cái này?" Trương Tri hỏi.
Nhan Tâm "Đúng vậy."
Cô không nói rằng cô còn một bằng chứng nữa, chính là sát thủ Linh Phong.
Kiếp trước, sau khi sát thủ Linh Phong làm trọng thương long đầu Chu, anh ta đã nổi danh tɾong giới giang hồ. Trước đó, anh ta không hề nổi bật, có thể là mới gia nhập Song Ưng Môn chưa lâụ
Vụ án long đầu Chu đã khiến anh ta vang danh thiên hạ, từ đó trở thành sát thủ át chủ bài của Song Ưng Môn.
Kiếp này, Nhan Tâm từng gặp Linh Phong, trên mặt anh ta không có vết ong đốt quá rõ ràng, nhưng kiếp trước, cô chỉ nhìn thấy qua ảnh.
Trí nhớ của cô hơn người, tấm ảnh đó vẫn luôn ở tɾong đầu cô. Vài vết sẹo không rõ lắm ở cằm, góc trán của Linh Phong chính là vết ong đốt.
Còn tên tử sĩ này, gã có thể được phái đi ám sát Cảnh Nguyên Chiêu, nhất định là sát thủ lão luyện của Song Ưng Môn, gã ở Song Ưng Môn đã lâụ
Ong mật không nhận người, ai đi nhầm vào cũng có thể bị ong thợ đốt.
Nhiều vết sẹo trên người tên tử sĩ bắt nguồn từ đó.
Lần trước Nhan Tâm đã nói, bạn tốt Tùng Sơn Thắng của Thất Bối Lặc có thể từng nằm vùng ở Thanh Đảo, lúc đó sắc mặt Thất Bối Lặc rất khó coi.
"Nơi nuôi ong mật thì nhiều lắm." Trương Nam Thù nói "Thanh Đảo lại lớn như vậy, nhất thời làm sao tra ra được?"
"Ít nhất cũng có một hướng đi." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Truyền manh mối này cho A Tùng. Ngày nào cậu ấy cũng ở bên cạnh Thất Bối Lặc, có thể từ đó phát hiện ra dấu vết."
Trương Tri "Quả thực, bên phía Thất Bối Lặc có người thì dễ làm việc hơn."
Nhan Tâm hơi nhíu mày "Như vậy A Tùng có gặp nguy hiểm không? Thất Bối Lặc không thể dung thứ cho cậu ấy phản bội thêm lần nữa."
"Sau lưng A Tùng có lão quỷ Sato chống lưng, Thất Bối Lặc nhất thời không dám làm gì cậu ấy, dù sao Đảng Bảo Hoàng cũng cần sự ủng hộ của bộ quân sự Thiên Tân." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm khẽ cắn môi "Trừ bỏ Song Ưng Môn, Đảng Bảo Hoàng chỉ là châu chấu đá xe. Em hỏi A Tùng trước xem cậu ấy có dám mạo hiểm không."
Cảnh Nguyên Chiêu không nói gì nữa.
Họ bàn bạc xong, ai nấy đi làm việc của mình.
Trương Tri cùng Tôn Mục, Trương Nam Thù đi về, lại ghé qua viện của Trương Nam Thù.