⬅ Trước Tiếp ➡

"Thích khách chúng ta bắt được, nếu gã chịu chỉ chứng Từ gia thì chúng ta có thể thuận thế trừ khử Từ Lãng." Trương Tri thở dài.
Tôn Mục "Tên này rất khó thẩm vấn, không cạy miệng được."
Trương Nam Thù "Nếu có Thịnh Viễn Sơn ở đây thì tốt rồi, không có phạm nhân nào mà anh ấy không thẩm vấn ra được."
Tôn Mục liếc nhìn cô ấy.
Sau khi Trương Tri rời đi, Tôn Mục nói anh ấy cũng phải ra ngoài, đi làm một việc.
Anh ấy đi thẳng đến Từ gia.
Anh ấy nói chuyện với Từ Lãng ở thư phòng bên ngoài "Tôi biết vàng của Trương gia ở đâu rồi."
Từ Lãng ngạc nhiên "Ở đâu?"
"Bây giờ tôi vẫn chưa thể nói cho chú biết. Giữa chúng ta không có bất kỳ minh ước nào." Tôn Mục nói.
Từ Lãng nhìn anh ấy "Cậu cần minh ước gì?"
"Cái này phải xem thành ý của chú." Tôn Mục nói, lại bảo với ông ta "Trương gia đã tra ra được, là Đồng Nguyệt phái người ám sát Nam Thù. Phú Văn đã chết tɾong tay thích khách."
Từ Lãng nhíu mày, tɾong lòng thoáng qua chút phiền muộn.
"Chú Từ, chú phải bảo vệ Đồng Nguyệt chứ? Cô ấy là con của chú." Tôn Mục nói.
Từ Lãng hiểu ý câu này Nếu ngay cả con gái mình mà ông ta cũng không bảo vệ được thì Tôn Mục không cách nào tin tưởng ông ta sẽ đối tốt với mình.
"Cậu đối với Đồng Nguyệt đúng là một mảnh tình si." Từ Lãng giả vờ cảm động.
Trong lòng ông ta có lẽ không tin lắm.
Tôn Mục liền nói "Chú Từ hiểu lầm rồi, tôi và Đồng Nguyệt chỉ là bạn bè, tɾong sạch. Cô ấy là một cô gái tốt, tôi mong cô ấy an toàn."
Từ Lãng nhìn anh ấy "The0 ý kiến của cậu, giờ phải làm sao?"
"Chi bằng đưa Đồng Nguyệt đi, sống chết không thừa nhận chuyện này." Tôn Mục nói.
Từ Lãng "Chỉ sợ Trương gia không chịu buông tha."
"Vì chú, tôi sẽ cố gắng thuyết phục Trương gia. Còn về số vàng, chú Từ, sau khi lấy được tay, chúng ta chia ba bảy, đây là điều đã thỏa thuận." Tôn Mục nói.
Từ Lãng "Đương nhiên, đương nhiên Tối nay, tôi sẽ đưa Đồng Nguyệt đến tô giới Thiên Tân, bên đó sẽ có người bảo vệ con bé."
Tôn Mục gật đầụ
Anh ấy rời khỏi Từ gia, lại quay về nhà mình một chuyến.
Anh ấy tìm gặp cha mình, nói với ông ta "Từ Lãng đang cấu kết với bộ quân sự Thiên Tân, chẳng mấy chốc sẽ có quân đội tiến vào thành, đến lúc đó sẽ chiếm lĩnh nội các, bắt giữ cha. E rằng Trương gia sẽ khoanh tay đứng nhìn."
Tôn Tùng Nhiên thất kinh "Ai nói cho con biết?"
"Đại thiếu gia Trương gia qua lại thân thiết với bộ quân sự, mật văn bên phía anh ta là cam kết không can thiệp quân đội vào thành, chỉ là không được đóng quân." Tôn Mục nói.
Lại nói "Từ Lãng hứa với con, hy vọng con có thể ổn định cha. Sau khi xong việc, con sẽ lấy thân phận con rể Trương gia, tọa trấn Nội các."
Mặt mày Tôn Tùng Nhiên tái mét "Lão chó g͙ià này, ông ta dám "
"Ông ta có gì mà không dám? Con gái ông ta là Từ Đồng Nguyệt đã là người của Tướng quân Sato rồi." Tôn Mục nói.
Tôn Tùng Nhiên "Chuyện này không thể nào "
"Tướng quân Sato có một chiếc nhẫn phỉ thúy gia truyền, tặng cho Từ Đồng Nguyệt làm tín vật định tình. Chiếc nhẫn này từng được đe0 trên tay người vợ quá cố của Tướng quân Sato, con có ảnh làm bằng chứng." Tôn Mục nói.


⬅ Trước Tiếp ➡