⬅ Trước Tiếp ➡

Lại nói "Ông bà ngoại đều không còn, mẹ tôi cũng đã đi rồi. Các người mà quá đáng, mọi người trở mặt, ai cũng đừng hòng sống yên ổn."
Phú Đại phu nhân tức giận phất tay áo bỏ đi.
Trương Nam Thù định ngồi xuống uống ngụm trà, xem tờ báo Tôn Mục nói, cậu cả đã vội vàng chạy đến.
Ông ta chấp nhận điều kiện Trương Nam Thù đưa ra.
"Chúng ta mãi mãi là người một nhà, Nam Thù, tɾong người anh em các cháu chảy một nửa dòng máu nhà chúng ta." Cậu cả nói.
Trương Nam Thù gật đầụ
Cô ấy nói kết quả đàm phán cho Trương Tri.
Trương Tri gọi phó quan đi sắp xếp, công việc rất nhanh đã được định đoạt, tiền cũng đã gửi đến Phú gia.
"Rất tốt, phiền phức bên tɾong đã giải quyết, tiếp the0 là loạn bên ngoài. Xem Từ Lãng giãy chết thế nào." Trương Tri nói.
Trương Nam Thù "Từ Lãng làm sao vậy?"
"Em chưa xem báo à?"
"Cả buổi sáng em lo đối phó với mợ cả, đâu có thời gian xem báo?" Trương Nam Thù nói.
"Con gái Từ Lãng, Từ Đồng Nguyệt mà em ghét nhất ấy, cô ta chuyển đến Thiên Tân rồi. Cô ta đe0 nhẫn của vợ quá cố Tướng quân Sato, Tướng quân Sato ra vào căn hộ của cô ta." Trương Tri nói.
Trương Nam Thù chấn̵ động dữ dội "Cô ta?"
"Giới báo chí sắp phát điên rồi, liên hợp các giới ép Từ Lãng từ chức." Trương Tri nói.
"Từ Lãng chịu không? Ông ta từ chức cũng vô dụng͟͟, Đại Tổng thống là bù nhìn của ông ta." Trương Nam Thù nói.
Trương Tri "Cho nên ép ông ta và Đại Tổng thống cùng từ chức."
Trương Nam Thù "Nhẫn gì cơ?"
"Một chiếc nhẫn phỉ thúy."
Trương Nam Thù "Tôn Mục từng tặng Từ Đồng Nguyệt một chiếc nhẫn phỉ thúy "
Trương Tri "Anh suýt quên mất chuyện này. Tôn Mục làm à?"
Trương Nam Thù im lặng ngồi đó.
Trương Tri nhớ lại, hôm đó nhắc đến tên tử sĩ bắt được, Trương Nam Thù nói một câu, nếu có Thịnh Viễn Sơn ở đây thì có thể thẩm vấn ra, lúc đó Tôn Mục đã đặc biệt nhìn cô ấy mấy lần.
Lòng hiếu thắng của đàn ông, tɾong nháy mắt bùng nổ.
Nếu Trương Nam Thù cảm thấy "có người" có thể giải quyết chuyện này, vậy thì Tôn Mục nhất định phải làm "người đó".
"Thật là ấu trĩ, đứng đó mà ghen tuông. Vào lúc này, không thích hợp để xử lý Từ Lãng lắm, vì thời cơ chưa chín muồi. Đây là kế hoạch bị đẩy sớm lên rồi." Trương Tri nói.
Hốc mắt Trương Nam Thù nóng lên.
Tôn Mục từng nói với cô ấy, anh ấy không thích Từ Đồng Nguyệt, hóa ra là thật.
Anh ấy không lừa cô ấy.
Cô ấy đi xem báo.
Mấy trang báo toàn bộ đều đang chửi Từ Lãng và Từ Đồng Nguyệt.
Kéo the0 cả chuyện xấu trước đây của Từ Đồng Nguyệt cũng bị lôi ra chửi.
Không ít học sinh đến trước cửa phủ của Từ Lãng kháng nghị, bao vây phủ Từ, không cho ra vào.
Từ Lãng một ngày không tuyên bố từ chức, học sinh một ngày không rút lui.
Khi Tôn Mục về nhà, Trương Nam Thù hỏi anh ấy "Là anh thúc đẩy à?"
"Cha anh đã bỏ ra rất nhiều công sức. Ông ta nghĩ đủ cách trừ khử Từ Lãng, nay Từ Lãng phạm vào sự phẫn nộ của công chúng, ông ta đương nhiên phải đánh chó rơi xuống nước." Tôn Mục nói.
Trương Nam Thù "Chiếc nhẫn đâu?"
Tôn Mục "Chiếc nhẫn phỉ thúy đó, bên tɾong khắc hoa văn đặc biệt, là di vật của vợ quá cố Tướng quân Sato. Bình thường đe0 thì không khác gì nhẫn thường, không nói thì không nhìn ra được."


⬅ Trước Tiếp ➡