Chương 1443
Trương Tri "Em chắc sẽ không uống canh tránh thai chứ?"
Mặt Trương Nam Thù nóng lên, không muốn bàn chuyện này với anh trai lắm.
Lần trước sinh nhật cô ấy, Tôn Mục đưa cô ấy đi huyện Tam Ngọc.
Hai người họ làm loạn rất Trương Nam Thù trả lời anh ấy là "không sao, sẽ không xui xẻo thế đâú.
Thực ra, tɾong lòng cô ấy nghĩ là cô ấy đã có thể chấp nhận Tôn Mục rồi, cũng bằng lòng mang thai.
Lẽ ra cô ấy nên mang thai từ sớm, cô ấy đang rất cần con nối dõi.
"Em đi tìm Trư Trư Nhi." Trương Nam Thù lập tức đi ra hậu viện.
Nhan Tâm bắt mạch cho cô ấy.
"Vẫn chưa rõ ràng lắm. Tuy nhiên, tám phần là mạch hỷ rồi." Nhan Tâm cười nói.
Trong lòng Trương Nam Thù chưa kịp dấy lên cảm xúc gì, nụ cười đã nở rộ trên khóe môi cô ấy.
Nhan Tâm nhìn thấy, cười nói "Chúc mừng cô, Nam Thù."
"Chuyện vui." Trương Nam Thù cười nói.
Buổi tối Tôn Mục về, cô ấy chia sẻ tin vui này đầu tiên.
Tôn Mục ôm chầm lấy cô ấy nhấc bổng lên, ánh mắt rực lửa "Anh sắp được làm cha rồi?"
"Trư Trư Nhi nói tám phần. Ngộ nhỡ mừng hụt một phen, anh đi mà trách chị ấy." Trương Nam Thù lập tức ném cái nồi ra ngoài.
Tôn Mục "Nam Thù, em cũng vui đúng không?"
"Nói ngốc nghếch " Trương Nam Thù nói "Trừ khi anh không vui, không muốn làm con rể Trương gia, muốn sang Từ gia."
Lại chỉ vào anh ấy "Dạo này anh chạy sang Từ gia hơi bị chăm đấy."
"Anh đang làm tê liệt Từ Lãng, để cha anh dễ bố trí cục diện." Tôn Mục nói.
"Làm tê liệt thế nào?"
"Anh bảo ông ta là anh tìm thấy số vàng Đại soái giấu rồi." Tôn Mục nói.
Vẻ mặt Trương Nam Thù nghiêm lại "Anh tìm thấy rồi sao?"
"Chưa." Tôn Mục nói "Nhưng Từ Lãng tin rồi."
"Anh định tính kế ông ta thế nào?"
Tôn Mục "Báo sáng mai sẽ cho em câu trả lời."
Trương Nam Thù "..."
Sáng hôm sau, cô ấy chưa kịp xem báo thì mợ cả đã vội vàng đến làm loạn.
Phú Văn chết ở Trương gia, mợ cả khăng khăng cho rằng cô ta đã gánh nạn thay cho Trương Tri.
Bây giờ, mợ cả nhất quyết bắt Trương Tri chuộc tội, cưới con gái út của bà ta là Phú Tuyết.
Trương Tri không đồng ý, mợ cả liền liều mạng quấy rối, đã đến ba lần rồi.
"Chị chết ở Trương gia, em gái gả vào, người ngoài sẽ dị nghị đấy." Trương Nam Thù đi nói với mợ cả.
"Văn Văn là gánh nạn thay. Đại sư đã nói rồi, gần đây cậu ta có tai nạn đổ máu, cậu ta còn không tin." Mợ cả nói.
Lại bảo "Trương gia các người không thể vô tình vô nghĩa."
"Nếu tìm cho anh họ cả một công việc ở cục đường sắt, lại đưa cho mợ mười ngàn đại dương, Trương gia chúng tôi có được coi là có tình nghĩa không?" Trương Nam Thù hỏi.
Phú Đại phu nhân giật mình.
Bà ta rõ ràng động lòng không thôi, trên mặt lại lộ vẻ khó xử.
Trương Nam Thù "Mợ cả, nghĩ cho kỹ. Phú Văn là leo lên giường anh hai tôi mới gặp bất trắc. Tin tức truyền ra ngoài, người khác chỉ chực xem các người làm trò cười, các người sẽ chẳng nhận được gì cả. Tôi kính trọng mẹ tôi, lại để tâm đến thanh danh của ông bà ngoại trên trời, không muốn nhà ngoại bị người ta chỉ trỏ. Mợ đừng tưởng điều kiện của tôi là vì áy náy. Tôi chỉ đơn thuần là bù đắp cho một mạng người."