⬅ Trước Tiếp ➡

Nếu anh ta không muốn cô ấy đi thì Doãn Khanh Dung không đi được. Anh ta từng giúp cô ấy tɾong lúc cô ấy nguy nan nhất, cũng đưa em gái và mẹ cô ấy ra nước ngoài, để cô ấy không còn nỗi lo về saụ
Cô ấy không thể đâm sau lưng Trương Tri.
Cục diện không thái bình, Trương Tri sứt đầu mẻ trán, cô ấy không thể làm anh ta phân tâm ngay lúc này.
Doãn Khanh Dung nhìn tờ giấy kia, nhìn đi nhìn lại.
"Mình nói chuyện với anh ấy. Để anh ấy hiểu, mình còn có con đường khác muốn đi. Có lẽ qua một thời gian nữa, anh ấy không cần mình nữa, mình có thể xuống phía Nam." Doãn Khanh Dung đưa ra quyết định.
Cô ấy đang nghĩ như vậy, người giúp việc bên ngoài vào báo với cô ấy "Thất tiểu thư, không hay rồi."
Doãn Khanh Dung giật mình "Sao vậy?"
"Tam lão gia bị hụt chân ở rạp hát, ngã xuống cầu thang, đưa đến bệnh viện rồi, người bên ngoài đến báo tin." Người giúp việc nói.
Doãn Khanh Dung hoảng hốt.
Cô ấy vội vàng ra khỏi cửa, nhìn thấy ở cửa có một gã sai vặt đến báo tin, tự xưng là người của rạp hát.
Hỏi rõ địa chỉ bệnh viện, Doãn Khanh Dung tùy tiện vẫy một chiếc xe kéo, định chạy tới đó.
Phu xe kéo xuấtphát, chạy về phía bệnh viện Tây y, phải đi qua một con đường nhỏ.
Lòng Doãn Khanh Dung vừa nóng như lửa đốt, vừa muốn nhắc nhở phu xe, đừng chạy về phía này Đoạn thời gian trước con ngõ bên kia bị đánh bom, đường vẫn chưa sửa xong, lồi lõm khó đi.
Những phu xe thường chạy ở khu vực này đều biết đường tránh.
Người phu xe này lại không tránh.
Doãn Khanh Dung bị xóc nảy, đột nhiên nghĩ "Giữa ban ngày ban mặt, cha mình đi nghe hát gì chứ? Thường thì rạp hát ban đêm mới náo nhiệt. Ban ngày ông ấy hay đến công viên dắt chim đi dạo mà."
Ban nãy, cô ấy quan tâm quá nên loạn trí.
Phu xe đợi ở cửa phủ Doãn, có khả năng là gương mặt lạ, nhưng đa phần đều rất quen thuộc khu vực này.
Nghĩ đến đây, cô ấy nói với phu xe "Chờ chút, dừng lại một chút."
Phu xe do dự một lát, lúc này mới dừng hẳn "Tiểu thư, không phải đang gấp sao?"
Doãn Khanh Dung "Bắp chân tôi bị chuột rút, ui da không được, tôi phải xuống đất "
Cô ấy đau đớn vô cùng.
Bắp chân bị chuột rút cần đứng vững, giậm chân ma͙nh để giảm đaụ
Cô ấy vừa xuống đất, lập tức nhìn quanh bốn phía, phát hiện là địa phận mình quen thuộc, bèn chạy về phía một cửa tiệm trang sức.
Cửa tiệm trang sức có thể gọi đïện thoại.
Sau gáy bỗng nhiên có một luồng gió lạnh.
Thân thủ Doãn Khanh Dung không tốt lắm, tránh né không kịp, trời đất tối sầm.
Cô ấy muốn kêu cứu, trên đường người qua kẻ lại tấp nập, nhưng không ai nhìn cô ấy thêm một cái.
Khi cô ấy liều mạng muốn giãy giụa, bao tải đen đã trùm lên đầu cô ấy, cô ấy h0àn toàn rơi vào hôn mê.
Doãn Khanh Dung tỉnh dậy, trước mắt là một màn đêm đen kịt.
Cô ấy thử cử động tay chân, phát hiện mình bị trói chặt cứng, miệng cũng bị nhét thứ gì đó, hàm dưới không thể dùng sức.
Cô ấy không cử động được, cũng không phát ra tiếng, nên không giãy giụa vô ích nữa.
Doãn Khanh Dung đang nằm ngửa, cô ấy từ từ cảm nhận nơi mình đang ở.
Mặt đất dưới thân không quá nóng. Bắc Thành đang vào giữa hè, nơi này lại đặc biệt ẩm ướt và oi bức, không khí sền sệt, mùi tanh của nước từ từ ập tới.


⬅ Trước Tiếp ➡