⬅ Trước Tiếp ➡

Mặt sông sau khi bị nắng gắt phơi qua sẽ có mùi như thế này.
"Đây là ở tɾong sông hay là trên mặt hồ?"
Có lẽ là hồ.
Trong tầm mắt vẫn còn ánh sáng, dù bị che chắn tầng tầng lớp lớp cũng không giấu được, hẳn là ánh mặt trời. Thời gian cô ấy bị bắt cóc chưa lâụ
Bắc Thành có không ít hồ, có những hồ rộng rãi bề thế, cách nhà cô ấy ba dặm có một công viên, cha cô ấy thường xuyên đến đó dắt chim đi dạo.
Công viên đó trước đây là vườn hoa tư gia của một Vương gia nào đó, sau khi chính phủ dân chủ lên nắm quyền thì sung công.
Hồ đó rộng và sâu, liễu rủ thướt tha, giữa hè đến đó tránh nóng rất tốt.
"Ai muốn bắt cóc mình?"
Cô ấy yên lặng suy nghĩ, từ từ sắp xếp manh mối.
Người của nhánh trưởng?
Vì cái chết của chị họ Doãn Khanh Vân mà nhánh trưởng có chút suy tàn, đang mưu tính tiếp tục duy trì quan hệ thông gia với Trương Lâm Quảng, một lòng muốn đưa con gái thứ đi làm vợ kế.
Vợ kế không được thì làm vợ lẽ cũng được, nhất định phải bám lấy Trương gia.
"Chắc nhánh trưởng sẽ không rảnh để đối phó mình. Hơn nữa, dù họ muốn đối phó, vậy cứ bắt mình ở nhà là được, cần gì phải bỏ gần tìm xa?"
Loại trừ nhánh trưởng trước.
"Là kẻ địch của Trương Tri sao?"
Chuyện giữa cô ấy và Trương Tri, dù làm có kín đáo đến đâu cũng không qua mắt được người có tâm. Chỉ cần tra một chút là biết quan hệ của hai người.
Nhưng cô ấy chỉ được coi là một "bạn gái", không phải vị hôn thê, cũng chưa sinh con đẻ cái, bắt cô ấy thì có thể gây ra nguy hại gì cho Trương Tri?
Khả năng là kẻ địch của Trương Tri chỉ có năm phần.
Loại trừ hai khả năng trên, một ứng cử viên không ngờ tới lắm hiện lên tɾong đầu Doãn Khanh Dung Tam thiếu gia Từ gia, Từ Hạc Lam.
Mấy hôm trước, sau khi cô ấy hẹn hò riêng với Trương Tri về nhà, Từ Tam đã đến tìm cô ấy.
Cậu ta vậy mà còn vọng tưởng bàn chuyện cưới xin, còn là bàn thay cho Từ Tứ.
Doãn Khanh Dung đã mắng cậu ta một trận tơi bời.
Cô ấy nói "Rảnh rỗi sinh nông nổi thì chui lại vào bụng mẹ ruột cậu đi, hai anh em đánh nhau một trận. Trên đời này, làm gì có chỗ nào cho các người đứng?"
"Doãn Khanh Dung tôi không ai thèm, đi làm gái cũng cao quý hơn làm Tứ thiếu phu nhân Từ gia. Từ thị các người bán nước, phản bội tổ tông, trăm năm sau mộ tổ cũng bị người ta san phẳng."
Cô ấy đã trút hết cơn giận của những ngày qua.
Cô ấy còn nói Từ Tam và Từ Tứ xấu xí "Hai con cóc ghẻ lại còn giống hệt nhau, lạ lắm sao?"
"Tại sao tôi phân biệt được các người ư? Vì mùi khác nhau đấy, một kẻ hôi hám như hố xí, một kẻ thối rữa như cá ươn."
Thật ra không cần thiết phải như vậy, nhưng dạo này Doãn Khanh Dung tức đến phát điên rồi.
Từ Tam còn dám đến cửa, cô ấy quả thực giận từ đáy lòng.
Sau đó, Từ Tam bị cô ấy mắng cho bỏ chạy, cô ấy cũng từng tự kiểm điểm, nghi ngờ mình quá thô lỗ, có thể sẽ ép Từ Tam chó cùng rứt giậụ
Đừng ép người ta đến bước đường cùng hung cực ác, đó là quy tắc giữ mạng.
Rốt cuộc Doãn Khanh Dung vẫn còn trẻ, chỉ lo bản thân sướng miệng, mắng Từ Tam máu chó đầy đầụ


⬅ Trước Tiếp ➡