⬅ Trước Tiếp ➡

"Tôi đã phái người đi thông báo cho Trương Tri, bảo anh ta qua đây. Người của tôi quan sát suốt dọc đường. Nếu anh ta dẫn người ra khỏi cửa thì tôi sẽ gửi tay trái của cô cho anh ta. Để tránh anh ta không tin, cô đưa cho anh ta chút tín vật đi." Từ Tam nói.
Doãn Khanh Dung còn chưa h0àn hồn, tay trái đau nhói dữ dội.
Cơn đau thấu tim khiến cô ấy không kìm được mà hét lên. Cơn đau đó, ban đầu là chi chít dày đặc, tiếp the0 là kịch liệt như lửa thiêu dầu sôi, sau đó mới là sự lan truyền tác động đến từng điểm đau trên khắp cơ thể.
Doãn Khanh Dung cắn chặt răng, toàn thân run rẩy dữ dội vì cơn đau kịch liệt.
Cô ấy cúi đầụ
Con dao găm chém sắt như chém bùn tɾong tay Từ Tam đã chặt đứt ngón tay cái bên trái của cô ấy.
Máu tuôn như suối.
Từ Tam dùng khăn tay gói lại, máu rất nhanh đã nhuộm đỏ khăn tay.
Mười ngón tay liền với tim, Doãn Khanh Dung
Trong chốc lát, cô ấy không thể phân biệt được nhân gian và địa ngục.
Người của Từ Tam nhận lấy ngón tay đứt, gửi đi.
Từ Tam ngồi xổm bên cạnh cô ấy, vậy mà lại tỏ ra đầy vẻ đau lòng "Bảo cô phải ngoan một chút, nhưng cô cứ không nghe lời."
Doãn Khanh Dung nhớ lại, Trương Tri từng nói với cô ấy vô số lần, cặp song sinh Từ gia tàn bạo khát máụ Bọn họ trẻ trung và đẹp trai, khiến người ta the0 bản năng liên tưởng đến nhiều điều tốt đẹp, từ đó bỏ qua bản chất thật của bọn họ.
Trời chưa sáng, Nhan Tâm đã bị đánh thức.
Trương Nam Thù đến tìm cô.
Cô giật mình "Cô làm sao vậy? Bụng không thoải mái à?"
Ngày dự sinh của Trương Nam Thù là cuối tháng chín, bây giờ mới đầu tháng Sáu, còn sớm mới đến lúc sinh. Lúc này mà có chuyện gì bất trắc, cả mẹ lẫn con đều nguy hiểm.
Nhan Tâm tỉnh ngủ hẳn.
"Không phải, không phải." Trương Nam Thù nắm chặt tay cô, cùng cô ngồi xuống ghế sô pha tɾong phòng khách "Trư Trư Nhi, tôi sợ quá."
Hôm nay Tôn Mục lại không có nhà, anh ấy đến khu đóng quân từ hôm kia, chắc phải nửa tháng mới về.
Trương Nam Thù có việc chỉ có thể tìm Nhan Tâm.
"Sao vậy?" Nhan Tâm nắm lại tay cô ấy.
Cảnh Nguyên Chiêu thay chiếc áo dài vải thô, từ phòng ngủ đi ra "Mới bốn giờ, sao cô làm ồn người ta giữa đêm hôm thế này?"
Nhan Tâm liếc anh một cái.
Cảnh Nguyên Chiêu đi vào phòng vệ sinh.
Tay Trương Nam Thù hơi run rẩy, nói với cô "Thật ra tôi cả đêm không ngủ."
Nhan Tâm không ngắt lời cô ấy, chỉ không sao đâu, cô có thể kể với tôi."
"Lúc sắp ngủ tôi nghe nói xảy ra chuyện. Vốn định đến tìm chị, nhưng chị cũng là bà bầu, tôi không muốn làm lỡ giấc ngủ của chị." Trương Nam Thù nói năng có chút lộn xộn.
"Tôi ngủ đủ rồi, bây giờ cô có thể nói cho tôi biết." Giọng Nhan Tâm rất dịu dàng, tốc độ nói cũng chậm, không làm rối loạn suy nghĩ của cô ấy.
"Là anh hai tôi."
Cả đêm nay, cô ấy không ngủ được bao nhiêu, căn bản là không ngủ nổi, bây giờ tim đập rất nhanh.


⬅ Trước Tiếp ➡