⬅ Trước Tiếp ➡

Từ Tam quả thật rất đẹp trai, gia thế hiển hách, g͙iàu sang, có lẽ cả đời chưa từng chịu sự sỉ nhục như vậy. Hậu quả quá lớn, nhất định phải báo thù.
Doãn Khanh Dung nằm im, trái tim cứ thế rơi thẳng xuống vực "Là Từ Tam sao? Cậu ta sẽ từ từ hành hạ mình đến chết giống như chơi chết những người kia không?"
Có thể nhân lúc cô ấy còn sống, cắt lưỡi cô ấy trước, rồi cắt từng miếng thịt của cô ấy ném xuống hồ cho cá ăn.
Hoặc là làm thành nhân trệ, rạch nát mặt cô ấy, đưa vào gánh hát rong.
Doãn Khanh Dung cảm thấy cái chết không đáng sợ, đáng sợ là muốn chết không được, sống không bằng chết.
Cô ấy bình tĩnh lại, bắt đầu đếm số.
Mắt cô ấy không nhìn thấy ánh mặt trời, tɾong bóng tối như vậy rất dễ khiến thời gian bị kéo dài phóng đại, tạo thành sự nôn nóng và sợ hãi.
Cô ấy đếm từng chút một, làm chậm nhịp thở, đếm một cách tập trung.
Cho đến khi cô ấy đếm đến số mười lăm ngàn không trăm hai mươi ba, có người lên thuyền, không chỉ một người. Thân thuyền hơi nghiêng, chòng chành.
Doãn Khanh Dung biết, trời đã tối rồi.
Cô ấy về nhà lúc hơn ba giờ chiều, lúc ra khỏi cửa chắc không quá bốn giờ.
Mà thời gian cô ấy đếm số khoảng bốn tiếng đồng hồ. Giữa hè thế này, màn đêm ở Bắc Thành buông xuống khoảng bảy giờ rưỡi đến tám giờ.
Nói cách khác, vừa mới vào đêm, kẻ bắt cóc đã nóng lòng muốn di chuyển cô ấy.
Đưa cô ấy đi đâu?
Doãn Khanh Dung là cá nằm trên thớt, cô ấy không có cách nào giãy giụa, chỉ có thể đi bước nào tính bước ấy.
Cô ấy lại bắt đầu đếm số lại từ đầụ
Chưa đến hai ngàn nhịp, thuyền đã dừng lại, thời gian rất nhanh, khoảng nửa giờ.
Tốc độ như vậy, chắc là chưa ra khỏi thành, chỉ là men the0 sông hộ thành đổi sang một địa điểm khác.
Khi bị người ta vác lên bờ, cô ấy không lên tiếng, giả vờ như đã ngất đi để làm tê liệt đối phương, tìm kiếm cơ hội.
Cô ấy bị ném xuống đất, có người tháo trùm đầu của cô ấy ra, ánh đèn yếu ớt vẫn kích thích mắt Doãn Khanh Dung.
Cô ấy quay đầu đi, nhắm chặt mắt lại.
Bàn tay mang the0 mùi thuốc lá nhàn nhạt của đối phương túm lấy tóc cô ấy, ép cô ấy ngẩng mặt lên nhìn cậu ta.
"Từ Hạc Lam?" Cô ấy tỏ vẻ khó tin.
Biểu cảm của cô ấy chắc đã thể hiện sự kinh hãi rất rõ ràng, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi, làm hài lòng Từ Tam thiếu gia.
Cậu ta cười rộ lên.
Một gương mặt trẻ trung, tuấn tú lại ác độc, nụ cười rạng rỡ "Doãn Khanh Dung, cô không ngờ sẽ rơi vào tay tôi đúng không?"
"Cậu bắt cóc tôi làm gì?" Doãn Khanh Dung hoảng hốt, vô cùng kinh hãi "Cậu thả tôi về đi. Từ Hạc Lam, chuyện này bại lộ, cậu không sống nổi đâụ"
"Tôi đương nhiên sẽ thả cô về." Nụ cười của Từ Tam thiếu gia không giảm "Đợi một lát nữa, tôi phái người thông báo cho Trương Tri, bảo anh ta đến đón cô, hai người cùng nhau về, được không?"
Doãn Khanh Dung không cần giả vờ, sự khiếp sợ tɾong đáy mắt càng thêm đậm đặc.
Bắt cóc cô ấy, chẳng lẽ là để đối phó Trương Tri?
Từ gia đã sụp đổ rồi, muốn khôi phục rất khó, có vốn liếng gì để đối phó Trương Tri? Trương Tri phái người bao vây nơi này, Từ Tam sẽ phải chết.


⬅ Trước Tiếp ➡