⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Nam Thù "Thực tế thì đúng là như vậy."
Tang lễ kết thúc, Trương Tri đến khu đóng quân.
Anh ta tròn năm mươi ngày không về nhà.
Đợi đến khi anh ta trở về lần nữa, là Tết Trung Nguyên, anh ta về nhà đốt giấy tiền cho Doãn Khanh Dung.
Gò má Trương Tri gầy đến mức da bọc xương.
Anh ta vốn đã đen, đột nhiên gầy rộc đi, cả người thay đổi hình dạng, khiến Trương Nam Thù và Trương Lâm Quảng đều giật mình hoảng sợ.
"Anh hai, tɾong lòng anh khó chịu thì nói với bọn em đi." Trương Nam Thù nghẹn ngào kéo tay áo anh ta "Anh kể với bọn em một chút, khóc một trận đi."
Biểu cảm của Trương Tri nhạt nhẽo "Không có gì để nói cả."
"Chị dâu hai đi rồi, anh đừng có cũng..."
Hai chữ "chị dâu hai” dường như đâm ma͙nh vào tim anh ta, anh ta không kìm được mà run lên, tay cũng không vịn vững.
Trương Lâm Quảng "Chúng ta uống chút rượu, em nói với bọn anh. Người đã đi rồi, hối hận cũng vô dụng͟͟."
Ba anh em họ ngồi xuống đối ẩm.
Mấy chén rượu vào bụng, cái miệng rỉ sét của Trương Tri khó khăn mở ra.
Anh ta nói rất chậm.
Mỗi một chữ đều như khoét sâu một nhát vào tim anh ta.
"Lúc em nhìn thấy ngón tay đứt, đã không khống chế được bản thân. Phó quan trưởng của em nói đúng, lúc đó em quá xúc động. Ngàn vạn lần không nên, không nên một thân một mình đi tới đó. Từ lão Tam là một kẻ điên, cậu ta định giết em xong thì sẽ phóng hỏa đốt nhà, chết cùng một chỗ với Tiểu Thất." Trương Tri nói.
Trương Nam Thù và anh cả nhìn nhau, tɾong đáy mắt hai người đều là sự kinh ngạc.
"Từ lão Tam định đồng quy vu tận với các anh? Tại sao?" Trương Nam Thù hỏi.
Trương Tri "Cậu ta không nói, chỉ có thể đoán. Cậu ta là một kẻ điên, đầu óc có bệnh. Còn nữa, cậu ta yêu Tiểu Thất."
Trương Nam Thù "..."
Ai có thể không thích Doãn Khanh Dung chứ? Chỉ riêng nhan sắc của cô ấy đã đủ để thu hút người khác. Huống chi cô ấy vô cùng linh hoạt thú vị, còn có chút thông minh.
Xinh đẹp mà không kiêu, thông minh mà không khoe khoang, những người đàn ông nông cạn đều sẽ trầm luân vì cô ấy.
"Từ lão Tam vừa vào cửa đã đánh nhau với anh, cậu ta nói đánh thắng thì để bọn anh đi. Cậu ta thua, nhưng lại không được mình thua, bèn bắn lén sau lưng." Trương Tri nói.
Anh ta đã phòng bị, nhưng vẫn chậm một bước.
Doãn Khanh Dung đã đỡ phát súng đó, Trương Tri quay tay bắn nổ đầu Từ Hạc Lam, cậu ta chết không nhắm mắt.
Vì tɾúng đạn vào tim, lúc lâm chung, Doãn Khanh Dung h0àn toàn không có thời gian nói chuyện với anh ta.
Cô ấy chỉ nắm chặt lấy tay Trương Tri.
Bàn tay bị chặt mất ngón cái kia, vốn dĩ đau đến co rút, không dám dùng sức, lúc này lại nắm chặt lấy tay Trương Tri, rất ma͙nh.
Máu phá vỡ vết thương, tuôn trào ra.
Vào khoảnh khắc đó, Trương Tri cảm thấy cô ấy muốn nói "Đừng để em đi, em không muốn chết."
Nhưng máu đã chặn họng cô ấy, cô ấy không nói được lời nào, chỉ có những cục máu không ngừng sặcra từ cổ họng.
Cô ấy dùng rất nhiều sức.
Lần đầu tiên Trương Tri biết thời gian dài như vậy, từng giây từng phút đều đè nặng̝ lên ngực anh ta, lại ngắn như vậy, anh ta không giữ được cô ấy.


⬅ Trước Tiếp ➡