Chương 1469
Doãn Khanh Dung dốc toàn lực, để lại vết hằn trên tay anh ta, khoảnh khắc đó, khát vọng sống của cô ấy mãnh liệt đến mức muốn bóp nát Trương Tri.
Nhưng tim tɾúng đạn mà...
Đợi đến khi cô ấy tắt thở, lực tay bỗng chốc buông lỏng.
Như đang đi trên đất bằng, đột nhiên rơi xuống vực sâu, ở giữa không có bất kỳ sự chuyển tiếp nào.
Cảnh tượng đó luôn hiện hữu tɾong đầu Trương Tri.
Là vài chục giây hay là vài phút?
Anh ta không thể phân biệt được. Đoạn ký ức đó bị anh ta mô tả lại vô số lần, anh ta đã không thể phán đoán chính xác tốc độ trôi đi của thời gian khi đó nữa.
Sau khi chị dâu cả "tự vẫn", Trương Tri nghĩ sẽ giải quyết xong chuyện của Doãn gia, tìm cho Doãn Khanh Dung một người cha nuôi, bịt tai trộm chuông đổi tên đổi họ, cưới cô ấy làm vợ.
Anh ta đã đặt xong nhẫn kim cương dùng cho đám cưới của giới tân thời.
Lần trước anh ta còn nói, cô ấy lớn hơn Nam Thù một tuổi, nhưng dù sao vẫn là tháng còn dài, còn đang nghĩ đến phong thái thướt tha của cô ấy hai mươi năm saụ
Khi đó, cô ấy nhất định là một phu nhân nhà g͙iàu đoan trang tao nhã.
Doãn Khanh Dung không có hai mươi năm.
Thậm chí cô ấy không có hai mươi ngày.
Bàn chuyện cưới xin với Từ gia, không phải cô ấy tự nguyện, là nhánh trưởng không ngừng bức ép cô ấy, lấy em gái cô ấy ra uy hiếp cô ấy.
Cô ấy cũng đã đưa ra thành ý của mình, tận tâm tận lực, thật sự định gả qua đó. Là cặp song sinh Từ gia cứ cố tình trêu chọc cô ấy.
Là Từ Hạc Lam lên cơn, yêu cô ấy.
Cô ấy không chịu nổi sự quấy rầy, chửi mắng cậu ta vài câu, mắng hết chấp niệm của người trẻ tuổi ra, nếu nhất định nói là sai thì có lẽ cô ấy không nên mắng người trực tiếp như vậy.
Cô ấy nhịn đủ rồi.
Cô ấy đã làm sai điều gì chứ?
Trước đây cô ấy nói với Trương Tri, cô ấy muốn thích anh ta, để sau này trên đường xuống suối vàng sẽ không cô đơn, tɾong lòng có anh ta.
Trương Tri không tiếp lời đó.
Không phải anh ta không hiểu mà là anh ta chưa chuẩn bị tâm lý. Anh ta chưa từng nghĩ sẽ cưới con gái Doãn thị.
Lần đầu anh ta gặp Doãn Khanh Dung là khi anh ta đến Doãn gia đón dâu thay anh cả, anh ta nhìn thấy cô ấy đứng tɾong đám người.
Cao ráo mà kiều mị, tựa như đóa ngọc lan trên cành.
Lúc đó, Trương Tri nghĩ Tiểu thư nhà ai mà khí chất tốt thế này?
Sau đó thì biết là người Doãn gia.
Anh ta ghét Doãn gia.
Trương Nhị thiếu gia tâm cao khí ngạo, có thành kiến liền vơ đũa cả nắm.
Bắc Thành không thiếu nhất là những cô gái xinh đẹp.
Nhưng từ sau đó, anh ta nhìn ai cũng cảm thấy không đẹp bằng Doãn Khanh Dung.
Khi cô ấy đến cửa cầu xin, anh ta đã nhớ thương tɾong lòng mấy năm rồi.
Anh ta nếm được rồi, cũng chưa từng nghĩ sẽ cưới cô ấy. Anh ta cảm thấy những năm này mình nhớ nhung, chẳng qua là do cái thói "cầu mà không được" quấy phá.
Trong nhà lại một đống chuyện.
Thiếu soái Trương gia muốn đàn bà nào mà chẳng có? Trong lòng anh ta rất coi thường con gái Doãn thị, bao gồm cả Doãn Khanh Dung. Tham luyến cô ấy, lại coi thường cô ấy, hai cảm xúc rất tự nhiên, Trương Tri chưa bao giờ cảm thấy không ổn.