Chương 1481
Chiếc xe không đi đến Thời gia của Mã Bang như Thất Bối Lặc dự đoán, nên không gặp phải đợt mai phục thứ hai, trực tiếp ra khỏi thành.
Xe chạy ra khỏi thành, nhanh như chớp giật.
Lốp xe không sao, chỉ có kính cửa sổ sau bị vỡ.
Nhan Tâm chuyên tâm lái xe, hỏi Bạch Sương "Có bị thương không?"
Bạch Sương "Cánh tay bị đạn sượt qua, không sao."
Nhan Tâm lại hỏi A Tùng "Còn em?"
A Tùng toát mồ hôi lạnh "Em... em không sao."
Bạch Sương quay đầu nhìn lại, phát hiện bụng trái A Tùng rỉ máu "Tiểu thư, cậu ấy tɾúng một phát đạn rồi."
Nhan Tâm không quay đầu lại, chỉ nói với A Tùng "Có chịu được không?"
Chịu được thì sau này đi the0 Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu sẽ là những ngày tháng tốt đẹp chưa từng có, không chịu được thì sẽ chết.
Giống như kết cục cậu ấy ở lại bên cạnh Thất Bối Lặc, đều là chết.
A Tùng cắn chặt răng "E là không phải chỗ hiểm, em sẽ cố gắng."
"Ấn chặt vết thương, không được thì nằm xuống." Nhan Tâm nói.
Lại nói với Bạch Sương "Trèo ra sau chăm sóc cậu ấy."
Bạch Sương "Tiểu thư, cần đổi tôi lái xe không? Cô..."
Bụng Nhan Tâm sắp chạm vào vô lăng rồi.
Cô đành phải co bụng lại "Bây giờ không kịp đổi lái. Nếu có truy binh thì chúng ta xong đời."
Một giây một phút cũng không thể dừng lại, phải lập tức trở về Bắc Thành.
May mà khoảng cách hai nơi gần. Dù đường quan lộ có chút lồi lõm, xe của Nhan Tâm cũng không gặp sự cố.
Cô ít nhiều cũng có chút may mắn tɾong người.
Một tiếng rưỡi sau, xe dừng lại trước cổng bệnh viện giáo hội ở Bắc Thành, Bạch Sương dìu người xuống xe.
Trời đã tối đen, ánh đèn trước cổng chiếu vào mặt A Tùng, mặt cậu ấy trắng bệch.
Nhan Tâm cũng xuống xe.
Bây giờ cô đi lại chậm chạp, nhìn về phía A Tùng "Còn tỉnh táo không?"
"Còn." A Tùng đầu đầy mồ hôi, suốt dọc đường không rên một tiếng, cắn răng chịu đau, lại giữ được tỉnh táo.
"A Tùng, em rất dũng cảm." Nhan Tâm nói.
A Tùng cười một cái, nhưng trông như khóc.
Cậu ấy được đưa vào phòng phẫu thuật.
Nhan Tâm dặn dò Bạch Sương "Bây giờ có thể đi thông báo cho Trương gia, gọi một ít người đến bệnh viện bảo vệ chúng ta. Còn nữa, tôi vỡ ối rồi."
Bạch Sương "..."
Có thể là do mấy bước chạy nhanh kia, cũng có thể là do lái xe suốt dọc đường, tóm lại cô có thể cảm nhận được mình đã vỡ ối.
Lẽ ra cô còn một tháng nữa mới sinh.
Nhưng cũng không sao, bụng cô còn to hơn Trương Nam Thù, cũng đủ tháng rồi.
Bạch Sương bị cô dọa cho phát điên.
Hôm đó, Tôn Mục đích thân điều động năm trăm người từ Trương gia, bảo vệ bệnh viện nghiêm ngặt.
Phòng bệnh dựng bình phong, anh ấy đứng bên ngoài bình phong nói với Nhan Tâm "Anh cả và thiếu soái Cảnh đã đi Thanh Đảo, đã tra ra địa điểm rồi. Chiều nay đã xuấtphát."
Nhan Tâm "Có người từ Thiên Tân đuổi the0 không?"
"Chắc là có, nhưng vẫn chưa đến, tôi sẽ cẩn thận." Tôn Mục nói.
"Nam Thù sinh chưa?"
"Vẫn chưa. Đã chuyển dạ rồi, chắc sắp rồi." Tôn Mục nói "Cô có việc gì cần tôi làm không?"
"Người chúng tôi mang đi Thiên Tân, lúc đó đã đến phủ Thời Tam gia, đón họ về giúp tôi, còn nữa, phái người nghe ngóng tin tức của Thất Bối Lặc, phát súng lúc đó của tôi chắc là tɾúng anh ta rồi." Nhan Tâm nói.
Tôn Mục đáp được.
Anh ấy đứng đó chưa đi, không kìm được nói "Nhan tiểu thư, cô đúng là một người tàn nhẫn."