Chương 1482
Nhan Tâm "Tôi may mắn mà thôi."
Cô có tàn nhẫn hay không khó nói, việc cô làm cực kỳ nguy hiểm. Hy vọng duy nhất là thẻ bài Mã Bang tɾong tay cô, Thời Tam gia có thể sẽ cứu cô.
Sai một ly đi một dặm, giờ này có khi cô đã rơi vào tay Thất Bối Lặc rồi.
Lúc chạy ra, A Tùng đỡ cho cô một phát đạn, cho nên cô chỉ bị vỡ ối, không bị thương, nếu không cũng dễ một xác hai mạng.
"Tôi nhớ lúc anh đối phó với Từ Lãng, Tôn Tùng Nhiên từng nói, việc binh quý ở tốc độ, cơ hội không thể chờ mà phải tự mình tạo ra." Nhan Tâm nói.
Tôn Mục cười sau bình phong "Đúng vậy."
Anh ấy về trước, để lại phó quan của mình, bảo Nhan Tâm bên này có việc gì thì cứ sai bảo.
Hầu gái Vi Minh, chị Cát của Nhan Tâm đều đến. Vi Minh sang chăm sóc bên phía A Tùng, chị Cát chuyên tâm chăm sóc Nhan Tâm.
Nhan Tâm vỡ ối quá sớm, chảy rất nhiều nước, vẫn chưa đau bụng sinh. Cô sợ mình không kịp chuyển dạ, bèn tự kê cho mình một thang thuốc, bảo chị Cát mang về sắc rồi bưng tới.
Chị Cát thật sự phục cô
Hai tiếng sau, cuối cùng Nhan Tâm cũng chuyển dạ.
Lúc đau lên đúng là xé gan xé phổi.
Thuốc của cô hiệu quả không tệ, ba giờ sáng ngày hai mươi tư tháng chín, Nhan Tâm hạ sinh một bé gái tại bệnh viện giáo hội.
Quá trình sinh nở được coi là thuận lợi, mẹ tròn con vuông.
Đứa bé sinh ra nặng̝ bảy cân hai lạng, to hơn rất nhiều đứa trẻ khác, tiếng khóc đầy nội lực.
Y tá đặt bé bên cạnh Nhan Tâm, Nhan Tâm nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào của con, cũng không kìm được rơi nước mắt.
Cô và con ngủ một giấc.
Nửa đêm về sáng, một vú nuôi đến, là do vú nuôi của Trương Nam Thù chuẩn bị thay cho cô.
May mà Trương gia chuẩn bị ba vú nuôi, còn đặt trước hai người, vú nuôi của Trương Nam Thù rất cẩn thận tɾong chuyện này.
Bây giờ có thể điều một người cho con của Nhan Tâm.
Vú nuôi của Trương Nam Thù cũng đến bệnh viện thăm Nhan Tâm.
"Nam Thù sinh chưa?"
"Sinh rồi, là một tiểu thiếu gia." Vú nuôi vui vẻ nói "Nhan tiểu thư, hai người sinh cùng một ngày, Nam Thù chỉ sớm hơn cô nửa tiếng. Đúng là duyên phận không ngờ."
Nhan Tâm cười "Đúng vậy."
"Nam Thù nghe nói rồi, lập tức muốn kết thông gia với cô." Vú nuôi cười nói.
Nhan Tâm "Nhà có con gái trăm nhà cầu, bảo cô ấy xếp hàng trước đi."
Vú nuôi cũng bật cười.
Trương Nam Thù hận không thể đến bệnh viện thăm Nhan Tâm và con.
Buổi đến, đặc biệt bảo vú nuôi bế đứa bé cho anh ấy xem, anh ấy phải về kể lại đúng sự thật cho Trương Nam Thù.
"Thanh Đảo có tin tức gì chưa?" Nhan Tâm hỏi.
Tôn Mục "Không nhanh thế đâụ Phải kiên nhẫn đợi một hai ngày."
Nhan Tâm thực sự hơi lo lắng.
Tôn Mục thăm con gái Nhan Tâm xong, về nói với Trương Nam Thù "Chỉ nhìn ra là có má lúm đồng tiền, không nhìn ra giống ai."
"Thế là giống tên cục sắt rồi. Eo ôi " Trương Nam Thù nói.
Tôn Mục cười ngặt nghẽo "Còn muốn kết thông gia nữa không?"
"Đợi xem đã." Trương Nam Thù nói "Nhưng chắc chắn sẽ là một mỹ nhân, bất kể giống phu nhân hay giống Trư Trư Nhi, đều xinh đẹp."
Ngày hai mươi sáu, Cảnh Nguyên Chiêu mới nhận được tin, vội vội vàng vàng từ Thanh Đảo chạy về.
Anh đến bệnh viện lúc đêm khuya, Nhan Tâm và con đều đã ngủ.