⬅ Trước Tiếp ➡

"Không nhắc chuyện này nữa, đáng sợ lắm." Trương Nam Thù nói "Xem Tuyết Nhi nào."
Con gái Nhan Tâm tên khai sinh là Cảnh Thụy Tuyết, tên ở nhà gọi là Tuyết Nhi.
Cảnh Nguyên Chiêu đặt. Lúc đầu khi hai người kết hôn, Bắc Thành có tuyết đầu mùa, hôm đó đã nghĩ sẵn tên đứa con đầu lòng là "Tuyết".
Nhan Tâm và Trương Nam Thù đều nói hay, nghe hay, ý nghĩa cũng tốt.
Thụy tuyết triệu phong niên , có lẽ những năm tháng tương lai đều sẽ rất tốt đẹp.
Tuyết lành báo hiệu năm được mùa.
Những người như họ đều cần điềm lành.
"Không nhìn ra giống ai." Trương Nam Thù bế đứa bé.
Đứa bé vừa hay tỉnh giấc, đôi mắt đen láy, cái miệng nhỏ chu chụ
"Tôi cũng không nhìn ra, chắc là giống cha con bé." Nhan Tâm cười nói.
Vú nuôi bên phía Trương Nam Thù cũng bế con trai cô ấy qua.
"Nhìn so sánh này, Viêm Viêm nhỏ xíu à." Trương Nam Thù nói.
Con trai Trương Nam Thù đặt tên là Trương Viêm, vì ngũ hành của đứa bé thiếu hỏa. Trương Nam Thù cũng giống Cảnh Nguyên Chiêu, chuyện học vấn là vấn đề nan giải, đặt tên rất tốn sức.
Tôn Mục lại quyết định để cô ấy đặt, Trương Nam Thù liền đặt cái tên này.
Nhan Tâm nhắm mắt khen cô ấy đặt hay, thiếu gì bổ nấy, cực kỳ đơn giản mà ý nghĩa cao xa.
Tôn Mục ở bên cạnh nhịn cười nửa ngày.
Trương Viêm sinh ra nặng̝ đúng năm cân. Mấy ngày nay, con gái Nhan Tâm liều mạng uống sữa, ngủ, Trương Viêm lại khóc suốt nên thằng bé gần như chẳng có thay đổi gì.
Nhỏ xíu, nhăn nhe0, trông rất đáng thương, còn con gái Nhan Tâm trắng trẻo mập mạp, so sánh càng thấy Trương Viêm quá gầy.
"Hai chúng ta đổi đi." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm không thể nhịn được nữa "Cô có giống người làm mẹ không hả?"
Cả phòng đều bật cười.
Trương Nam Thù cũng không ngoan ngoãn ở cữ, toàn tranh thủ buổi chiều ấm áp chạy sang phòng Nhan Tâm chơi.
Ban ngày, Cảnh Nguyên Chiêu và Tôn Mục đều bận, không phải lúc nào cũng ở tɾong phòng, Trương Lâm Quảng xử lý Song Ưng Môn, tìm thấy căn cứ, Cảnh Nguyên Chiêu và Tôn Mục đang giúp anh ta giải quyết việc này.
Song Ưng Môn bị đánh trở tay không kịp, ngoại trừ hai tên sát thủ đang thực hiện nhiệm vụ ám sát bên ngoài, những kẻ khác đều bị tóm gọn một mẻ.
Thất Bối Lặc không rõ tung tích.
Tùng Sơn Thắng vẫn còn, nhưng Tướng quân Sato không chịu gặp anh ta nữa, anh ta bị bộ quân sự đuổi ra ngoài.
"Thất Bối Lặc trốn đi đâu rồi?" Trương Nam Thù hơi tò mò.
Nhan Tâm "Không biết."
"Tên này không bắt được, luôn khiến người ta khó an lòng. Song Ưng Môn vẫn còn hai tên sát thủ bên ngoài." Trương Nam Thù lại nói.
Nhan Tâm "Đúng vậy."
Cô cũng hơi lo lắng.
May mà A Tùng đã xuấtviện.
Cậu ấy dẫu sao cũng còn trẻ, cơ thể hồi phục rất tốt.
Nhan Tâm muốn đón cậu ấy về phủ Đại soái ở, nhưng bị Trương Lâm Quảng từ chối.
Anh em Trương gia đều rất đề phòng A Tùng. Trước kia, Trương Tri không cho cậu ấy bước chân vào, bây giờ Trương Lâm Quảng cũng không cho cậu ấy ở nhờ.
"Thiếu phu nhân, không phải tôi không tin cô mà là tôi không tin cậu ta. Con người cậu ta..." Lời lẽ Trương Lâm Quảng hiếm khi thẳng thắn, không vòng vo.
Đối với Nhan Tâm, anh ta thể hiện mười phần thành ý và kính trọng, nên nói thẳng nói thật, không dùng lời sáo rỗng để qua loa với cô.
A Tùng là một quỷ tài.


⬅ Trước Tiếp ➡