⬅ Trước Tiếp ➡

Thất Bối Lặc nuôi cậu ấy bên cạnh, đề phòng khắp nơi. Bất kể là cứ điểm liên lạc của anh ta, hay căn cứ Song Ưng Môn, đều là do A Tùng nhìn trộm được.
Sự tinh ranh của A Tùng, đối với người bề trên mà nói rất đáng sợ. Hơn nữa, lập trường của cậu ấy chưa rõ ràng, ngộ nhỡ lại phản bội, Trương gia sẽ lưu lại một vết nhơ.
Nhan Tâm hiểu lo lắng của anh ta, bèn nói "Tôi mua một căn nhà gần đây để sắp xếp cho cậu ấy, mượn anh một trăm lính canh gác."
Trương Lâm Quảng "Tôi điều hai trăm người cho cô. Đảm bảo cái viện đó trước sau đều kín như bưng."
Nhan Tâm cảm ơn.
A Tùng không ở Trương gia, nhưng có thể đến Trương gia thăm Nhan Tâm.
"Gầy rồi." Nhan Tâm nói.
Một trận trọng thương, khuôn mặt vốn dĩ gầy gò của A Tùng càng thêm hốc hác, chỉ thấy xương không thấy thịt.
"Vẫn ổn, gầy chút cho có tinh thần." A Tùng nói "Cháu đâu rồi?"
Nhan Tâm gọi chị Cát, bảo chị ấy bế đứa bé qua cho A Tùng xem.
Đứa bé vừa hay đã tỉnh.
Con gái Nhan Tâm hay ăn hay ngủ, so với Trương Viêm hơi tí là khóc, con bé thực sự rất dễ nuôi.
"Con bé biết cười chưa?" A Tùng hỏi.
Nhan Tâm "Bây giờ vẫn chưa biết."
"Con bé trông giống chị, rất xinh." A Tùng nói.
Nhan Tâm cười rạng rỡ.
Hai người nói chuyện một lát, Cảnh Nguyên Chiêu về viện, giữ A Tùng lại ăn cơm.
"A Tùng, anh và Trương soái đã nói rồi, đưa em về Nghi Thành trước." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm hơi ngạc nhiên, A Tùng cũng sững sờ.
"Đối với em, phương Bắc không an toàn lắm. Em xuống phía Nam trước, sau khi về, cậu anh sẽ sắp xếp cho em, em có thể tin tưởng cậu anh." Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
A Tùng nhìn sang Nhan Tâm.
Nhan Tâm không quyết định thay cậu ấy, mà hỏi "Em có muốn không?"
"Thực ra em định từ biệt mọi người, quay về Giang Hộ." A Tùng nói.
Nhan Tâm kinh ngạc "Tại sao?"
Cảnh Nguyên Chiêu "Là sợ người nhà anh cũng giống như Trương gia, rất để ý thân phận của em sao?"
A Tùng im lặng.
Nhan Tâm khẽ cắn môi.
Cậu ấy là "em trai" của Nhan Tâm. Nếu cậu ấy bị Cảnh gia ghét bỏ, đề phòng thì người khó xử là Nhan Tâm.
Cho nên, cậu ấy thà quay về Giang Hộ.
Trở về với hai bàn tay trắng, tình cảnh khó khăn, Tướng quân Sato đã h0àn toàn thất vọng về cậu ấy, Tùng Sơn gia hận không thể giết chết cậu ấy.
"Em tên là Nhan Thanh Tùng, là huyết mạch của Nhan gia Quảng Thành, em họ xa của Châu Châu Nhi. Anh phái em đi Giang Hộ, giả làm con dân Giang Hộ.
Ở Giang Hộ em đã cứu anh, lần này khi trừ khử Đảng Bảo Hoàng và Song Ưng Môn, lại lập công lớn, Cảnh gia sẽ cảm kích em." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
A Tùng ngẩng đầu nhìn anh.
Cảnh Nguyên Chiêu "Thân phận này, anh đã làm xong cho em rồi. A Tùng, sau này em là em vợ anh, em và Châu Châu Nhi chung một gia phả."
Trong lòng Nhan Tâm khẽ dao động, đưa tay nắm lấy tay Cảnh Nguyên Chiêụ
Nhan Tâm không nghi ngờ A Tùng, Cảnh Nguyên Chiêu cũng không hề nghi ngờ cậu ấy nửa phần.
A Tùng cố gắng kìm nén, hốc mắt vẫn hơi ươn ướt "Cảm ơn anh rể."
Ngày hai mươi tư tháng mười, Trương gia tổ chức tiệc đầy tháng cho mấy đứa trẻ.
Hai đứa trẻ sinh cùng ngày, nên làm chung luôn.


⬅ Trước Tiếp ➡