Chương 1486
"Trong nhà dạo này đủ thứ chuyện, tôi không muốn thêm điều tiếng, tiệc đầy tháng sẽ không làm lớn. Chỉ có người thân thiết chúng ta ăn bữa cơm thôi." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Lẽ ra nên như vậy."
Trương gia gần đây đúng là nhiều việc.
Tang lễ của ông chú nhà cô ấy vừa kết thúc là một làn sóng bàn tán lớn, sau đó hôn lễ của Trương Tri và tang lễ người vợ mới cưới của anh ta làm cùng một ngày, đến nay vẫn khiến người ta đàm tiếụ
Nhan Tâm và Trương Nam Thù tặng quà cho nhau, đều vô cùng long trọng.
Rõ ràng sinh cùng ngày, Trương Viêm và Cảnh Thụy Tuyết đặt cạnh nhau, cứ như kém nhau hai tháng.
"Không kết thông gia từ bé à?" Trương Nam Thù lại nhắc đến chuyện này.
Nhan Tâm đương nhiên muốn làm bạn cả đời với Nam Thù, kết thông gia, thân càng thêm thân càng tốt. Nhưng chuyện con cái, không dễ dự liệụ
Duyên phận giữa người với người, không thể sắp đặt, cũng không thể dự tính.
Nhan Tâm không muốn tương lai con cái rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Cô mong thế hệ sau được tự do.
"Con trai cô gầy thế kia, sau này chưa biết chừng bị lùn đấy." Nhan Tâm cố ý trêu chọc.
Trương Nam Thù "Chị im đi, tôi còn sợ con gái chị béo đây này."
"Béo có thể gầy đi, lùn thì không cao lên được. Nói như vậy, vẫn là rủi ro của tôi lớn hơn. Cô muốn chiếm hời thì cứ nói thẳng." Nhan Tâm nói.
Chọc cho Trương Nam Thù tức điên đòi cù lét cô.
Tuy nhiên, cô ấy cũng hiểu ý của Nhan Tâm.
Nói cho cùng, định ra hôn nhân từ bé, h0àn toàn không phải vì con cái, mà là vì lợi ích hoặc tình cảm của cha mẹ hai bên.
Chuyện này tạm thời không nhắc nữa.
Sau tiệc đầy tháng của Tuyết Nhi, A Tùng lên đường về Nghi Thành, quân đội Trương gia bảo vệ đoàn tàu chuyên dụng͟͟, đưa cậu ấy đến bến sông Trường Giang.
Thịnh Viễn Sơn sẽ đích thân ra bờ sông đón cậu ấy.
Đêm trước khi đi, Cảnh Nguyên Chiêu và A Tùng trò chuyện đến nửa đêm.
"Lần này em về phải giúp anh làm việc. Bức thư này em giao cho cậu anh." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
A Tùng "Việc cần làm đều ở tɾong thư?"
"Thư là cho cậu anh. Việc của anh giao riêng cho em Thứ nhất, thả Thất Bối Lặc vào thành, thứ hai, thu thập chứng cứ phạm tội của Hạ gia, ít nhất bảy điềụ" Cảnh Nguyên Chiêu nói.
A Tùng sững sờ.
"Đây là hung thủ năm xưa hại anh lưu lạc xứ người." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
A Tùng hiểu rồi.
"Thất Bối Lặc trốn đi đâu, anh biết không?" A Tùng hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Chị em có thẻ bài của Mã Bang. Thất Bối Lặc mất Song Ưng Môn, hành động bất tiện, nhất cử nhất động đều nằm tɾong tay Mã Bang.”
“Thời Tam gia hỏi anh có muốn bắt anh ta không. Anh nói không cần, cứ đi the0 anh ta, xem anh ta chạy đi đâụ Nay anh ta đã qua sông, chắc chắn sẽ đến Nghi Thành."
"Tại sao?"
"Kẻ phản bội của phủ Tây là người tiếp của anh, Cảnh Phỉ Nghiên đã sớm âm thầm cấu kết với Thất Bối Lặc."
A Tùng hiểu dụng͟͟ ý của anh "Nhổ cỏ tận gốc?"
Lại nói "Anh to con, thả hổ về rừng có thể sẽ gây ra tai họa."
"Anh muốn bắt con hổ này, lột da hổ làm cờ lớn. Bất kể là Cảnh gia hay Trương gia, đều cần cảm giác nguy cơ mà da hổ mang lại." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
A Tùng đã hiểụ