⬅ Trước Tiếp ➡

"Trời đông giá rét, thiếu phu nhân vừa mới ra tháng, Tiểu tiểu thư còn nhỏ, thiếu soái nhất quyết không dám cho họ ra cửa. Thiếu soái còn nói, quà cáp, thuốc bổ người gửi sang, Trương gia đã đưa toàn bộ đến tay thiếu phu nhân." Tổng tham mưu nói.
Phu nhân an lòng.
Tiệc tối kết thúc, phu nhân và Đốc quân tiễn Tổng tham mưu ra cửa, hai vợ chồng trở lại nói chuyện phiếm vài câụ
Đốc quân Cảnh nói "Cái thai này của Châu Châu Nhi mà là con trai thì bây giờ tôi có chết cũng nhắm mắt. Cảnh gia có hậu rồi."
Phu nhân nghe đến đây, một cơn giận dữ suýt bốc lên đầụ
Bà ấy rất muốn nói, Châu Châu Nhi là vợ của A Chiêu, là con dâu của bà ấy, liên quan gì đến Cảnh gia.
Trong lòng phu nhân chỉ mong có cháu gái. Có cháu gái, chuyện về sau đều dễ nói, từ từ tính. Không ngờ, Đốc quân lại dội một gáo nước lạnh.
Đàn ông chỉ nghĩ đến sự thừa kế của nhà mình, h0àn toàn không quan tâm đến mong đợi của phụ nữ.
"Đốc quân, Châu Châu Nhi và đứa bé chưa chắc sẽ về đâụ" Phu nhân đột nhiên nói "Có lẽ A Chiêu cũng sẽ không về nữa."
Đốc quân Cảnh sững sờ cả người "Cái... cái gì?"
"Ông có con trai. Ông còn ba đứa con trai nữa. Hậu nhân Cảnh gia nhiều lắm. Châu Châu Nhi bị đuổi đi, con bé và A Chiêu có tiền, tại sao không sống những ngày tháng thanh tịnh tốt đẹp? Về làm gì, còn chưa đủ chịu ấm ức sao?" Phu nhân thản nhiên nói.
Đốc quân "..."
Nhan Tâm lại trải qua một mùa đông nữa ở Bắc Thành.
Cô cùng Trương Nam Thù luyện tập tiếng Anh, giúp Trương Nam Thù phụ đạo môn toán, sau đó trao đổi kinh nghiệm nuôi dạy con cái.
Hai đứa trẻ đều còn nhỏ, ngoài ăn ra thì chỉ có ngủ, cũng chẳng có gì nhiều để trao đổi.
Con gái của Nhan Tâm cơ thể rắn rỏi, ăn ngủ rất tốt, cần đến hai vú nuôi để cho bú, con trai của Trương Nam Thù lại không thích ăn, ngủ cũng không sâu, cần hai người hầu gái thay phiên nhau bế ẵm.
Qua năm mới, khi hai đứa trẻ được bốn tháng tuổi, cả Nhan Tâm và Trương Nam Thù đều bắt đầu lo lắng.
Cảnh Thụy Tuyết đã nặng̝ mười ký, khuôn mặt nhỏ nhắn béo tròn mũm mĩm, cha cô bé còn khen con gái đáng yêu, có phúc khí, Trương Viêm thì chỉ vừa vặn được năm ký, tay chân khẳng khiu, trông vẫn rất gầy nhỏ.
Trương Nam Thù "Hai đứa nó san sẻ cho nhau một chút thì chúng ta đều yên tâm, cả nhà cùng vui rồi."
Bây giờ Nhan Tâm lo con quá béo, Trương Nam Thù lo con không lớn, mỗi người tự nghĩ cách riêng.
Tuy nhiên, trẻ con còn quá nhỏ, chẳng có cách nào can thiệp, chỉ đành thuận the0 sự phát triển tự nhiên của chúng.
Nhan Tâm an ủi Trương Nam Thù "Cô nhìn thằng bé xem, ngoại trừ việc không ham ngủ lắm thì mọi mặt đều bình thường. Sức khỏe thằng bé cũng ổn, tốc độ lớn cũng không coi là quá chậm."
Trương Nam Thù lại an ủi Nhan Tâm "Trẻ sơ sinh béo sữa thôi, đợi cai sữa xong là gầy đi nhanh lắm."
Hai người nhìn nhau, cùng bật cười.
Sau tết, Tôn Mục đưa chị họ, hai cô cháu gái và anh tư của anh ấy đi Cảng Thành trước để mua nhà tậu đất thay họ.
Sau đó, anh ấy và Trương Nam Thù sẽ đưa con đi du học, hai vợ chồng họ đều muốn lấy một tấm bằng nước ngoài, sau đó đến trường đại học ở Cảng Thành tìm việc làm.


⬅ Trước Tiếp ➡