Chương 1489
Dù sao Trương Nam Thù cũng có số tiền tiêu cả đời không hết, họ không cần phải mưu sinh, chỉ là tìm chút việc để làm cho cuộc sống đỡ nhàm ċһán.
"Gần đây tôi mới biết lúc Tôn Mục đóng quân, có lần đi tiêu diệt thổ phỉ, anh ấy đã vây quét được một ổ thổ phỉ lâu năm.”
“Vàng bạc mà ổ thổ phỉ vơ vét được đều nộp lên cho cha tôi. Ngũ đương gia của đám thổ phỉ cấu kết với một tên quân phiệt nhỏ, sở hữu hai mỏ than nhỏ.”
“Cha tôi đem chiến lợi phẩm chia hết cho cấp dưới của Tôn Mục, còn hai mỏ than nhỏ thì tặng cho anh ấy. Tôi đã bảo mà, anh ấy ăn ngon mặc đẹp như thế, không giống kiểu chỉ dựa vào quân lương mà sống được." Trương Nam Thù nói.
Cô ấy kể hết vốn liếng của Tôn Mục cho Nhan Tâm nghe.
Nhan Tâm cười nói "Đại soái nhà cô chắc chắn đã có dự tính từ sớm, muốn chấm chàng rể này rồi. Nhìn xem, vừa thăng chức, vừa tặng mỏ than."
"Cha tôi có mắt nhìn người, biết Tôn Hàm Mặc là người đàn ông tốt." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Thế là công nhận anh ấy là người đàn ông tốt rồi sao?"
"Tôi cảm thấy giường rất trống trải, khi anh ấy ôm tôi thì rất hạnh phúc, anh ấy chính là người đàn ông của tôi." Trương Nam Thù nói.
Cô ấy không hề e thẹn.
Sự rung động của cô ấy không có ví dụ nào đặc biệt rõ ràng, cũng không có sự kiện gì kinh thiên động địa.
Khi cô ấy nhận ra mình rất để tâm đến Tôn Mục thì cô ấy đã yêu anh ấy rồi.
Đợi đến khi yêu rồi, cô ấy mới phát hiện ra tình cảm sâu đậm mà Tôn Mục dành cho mình. Những tình cảm ấy không cần phải tìm kiếm hay dò xét, nó nằm tɾong từng chút một của cuộc sống, muốn giấu cũng không giấu được.
Chỉ khi thông suốt, hiểu được những điều này, mới biết thâm tình của anh ấy.
Cho nên, Trương Nam Thù mới khẳng định rằng, Tôn Hàm Mặc rất thích cô ấy.
"Trư Trư Nhi, chị ra ngoài cũng gần hai năm rồi." Trong ánh nắng xuân rực rỡ tháng hai, Trương Nam Thù đột nhiên nhắc đến chuyện này.
Hoa ngọc lan tɾong sân đã nở, rực rỡ đầu cành.
Nhan Tâm và Trương Nam Thù đi dạo dưới ánh nắng ấm áp, khi trò chuyện phiếm, Trương Nam Thù có chút lo lắng cho cô.
Hai năm rồi, cô cũng nên trở về.
Lúc trước là Đốc quân Cảnh đuổi cô đi.
"Đúng vậy." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Tôi nhớ chị rất muốn đi học Tây y. Nếu Cục sắt không để ý thì chị có thể mang the0 con đi cùng chúng tôi."
Nhan Tâm bật cười "Thế thì chồng tôi sẽ phát điên mất."
"Bảo anh ấy xử lý xong việc nhà rồi hãy đến đón chị." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Nam Thù, A Chiêu chưa bao giờ để tôi phải chịu ấm ức. Cho nên tôi không thể làm khó anh ấy. Đốc quân là Đốc quân, nhưng nhà tôi không chỉ có mỗi Đốc quân."
Cô nói tiếp "Làm vợ, làm con dâu nhà người ta, sao có thể muốn sao làm vậy được? Cuộc sống chính là chỗ này nhịn một chút, chỗ kia nhịn một chút."
Trương Nam Thù "Thật không công bằng."
"Không có gì là không công bằng cả. A Chiêu cũng sẽ vì tôi mà từ bỏ một số sự hưởng thụ của anh ấy." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù không tiếp tục khuyên nữa, cô ấy cũng không tiện chia rẽ hôn nhân của Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêụ
Cô ấy lại hỏi Nhan Tâm "Định bao giờ về?"
"Cô đừng vội, có người còn vội hơn cô. Cứ đợi thời cơ đã." Nhan Tâm nói.