⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm bèn ôm lấy anh "A Chiêu, cục diện vạn biến, đều không nằm tɾong dự liệu của anh và em. Lần này anh về là làm đại sự, an lòng người, mỗi việc đều không được nóng vội.
Em và Tuyết Nhi ở Bắc Thành, ở bên cạnh Nam Thù. Đây là nơi an toàn nhất thiên hạ, anh biết Nam Thù sẽ dùng tính mạng để bảo vệ em mà."
Cảnh Nguyên Chiêu cười cười "Em tin tưởng cô ấy như vậy sao?"
"Cô ấy đáng để tin tưởng." Nhan Tâm nói.
Lúc Cảnh Nguyên Chiêu sắp đi, đã nói chuyện rất nhiều với Tôn Mục.
Tôn Mục hứa với anh sẽ đảm bảo an toàn cho vợ con anh.
Khi anh rời đi, Nhan Tâm chỉ tiễn anh đến cổng phủ Đại soái, không đi the0 ra khỏi thành. Chồng chỉ là đi công chuyện một chuyến, anh sẽ sớm trở về thôi.
Sau khi Cảnh Nguyên Chiêu đi, Nhan Tâm về phòng, tìm lại một tờ báo cũ từ Nghi Thành chuyển tới trước đó Do phóng viên viết khi cô rời Nghi Thành hai năm trước.
Lúc đó cô nói muốn đi Luân Đôn học y, cô cũng nói, khoảng Lập thu năm nay sẽ có tai họa, đến lúc đó cô sẽ trở về.
Nhan Tâm nhìn tờ báo hồi lâụ
Trương Nam Thù sợ cô một mình buồn bã, gọi cả Tôn Mục, ba người họ cùng ra ngoài ăn cơm nghe hát.
"Không nỡ xa cục sắt à?" Trương Nam Thù hỏi.
Nhan Tâm lắc đầu "Không phải. Tôi đột nhiên phát hiện ra, trừ những ngày chờ gả thì quãng thời gian sống ở Trương gia là vui vẻ nhất."
Trương Nam Thù cười rộ lên "Câu này tôi thích nghe."
Lời Nhan Tâm nói là thật lòng.
Cô ngồi tĩnh lặng một mình, nhớ lại rất nhiều chuyện.
Đặc biệt là những chuyện sau khi cô trọng sinh.
Cô ở viện Tùng Hương tɾong công quán Khương gia hơn hai năm. Quãng thời gian đó, nhớ lại thấy rất dài, dài dằng dặc như thể đã đi hết một đời người.
Cô luôn rất đau khổ, mỗi ngày trôi qua đều lê thê, ngày tháng không có điểm dừng. Thỉnh thoảng cô ngồi tĩnh lặng từ đêm khuya đến tận bình minh.
Khi ấy, cô như sống tɾong địa ngục, Cảnh Nguyên Chiêu là tia nắng duy nhất tɾong những ngày đó. Khi anh không ở bên, cuộc sống của cô bị mây mù bao phủ.
Nhan Tâm nghĩ đến viện Tùng Hương ở công quán Khương gia, cứ ngỡ như kiếp trước, thật khó tưởng tượng mới chỉ cách đây hơn hai năm.
Sau đó là ở phủ Đốc quân.
Cảnh Nguyên Chiêu sống chết chưa rõ, ngày tháng cũng gian nan. Nhan Tâm ở chưa đến mười tháng, từ lúc bước vào đến khi rời đi, cũng như một quãng thời gian rất dài.
Hai nơi này cộng lại cũng chỉ là ba năm, nhưng tɾong ký ức của Nhan Tâm, như thể cô đã trải qua quá nửa đời người.
Đến Trương gia thì h0àn toàn khác. Dù khi đó vẫn chưa tìm thấy Cảnh Nguyên Chiêu, dù cục diện cũng rất căng thẳng, họ không được tự do.
Cuộc sống ở Trương gia, tâm Nhan Tâm an yên, tự tại, cho nên cô nhớ lại lúc mình bước vào Trương gia, cứ ngỡ như chuyện ngày hôm qua.
Thực ra cũng sắp hai năm rồi.
Hai năm này và hai năm ở công quán Khương gia, không thể so sánh với nhau được.
Thời gian vui vẻ luôn trôi qua rất nhanh. Chỉ những ngày tháng xen lẫn đau khổ mới dài dằng dặc vô tận vô cùng.
"Trư Trư Nhi, chị thật sự không đi du học cùng chúng tôi sao?" Trương Nam Thù không nhịn được vẫn muốn nói "Tôi biết chị rất muốn mà, chị vẫn luôn muốn học Tây y."
"Đúng vậy, tôi rất muốn." Nhan Tâm nói.
Nhưng cô đã có chồng, cũng có con rồi.


⬅ Trước Tiếp ➡