Chương 1492
Lý tưởng của cô phải nhường bước cho cuộc sống.
"Thật sự không đi?"
"Không đi nữa." Nhan Tâm thở dài.
Trương Nam Thù "Vậy thì tiếc thật. Tôi còn tưởng chúng ta có thể ở bên nhau thật lâụ"
Nhan Tâm cười cười.
Trương Nam Thù "Trư Trư Nhi, tôi hơi sợ."
"Sợ đi du học à?" Nhan Tâm hơi ngạc nhiên.
"Đương nhiên không phải rồi, đồ ngốc. Tôi sợ chị sẽ giống như phu nhân, rơi vào cảnh ngộ mãi mãi áp lực và đau khổ. Trư Trư Nhi, chị muốn đi du học, chị vẫn luôn muốn học Tây y mà." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm im lặng.
"Tương lai một ngày nào đó, cuộc sống rối ren, có lẽ chị sẽ hận cục sắt. Anh ấy giam cầm chị ở đây, giam tɾong cái thân phận thiếu phu nhân Cảnh gia, bắt chị lặp lại con đường cũ của mẹ anh ấy." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Không khoa trương thế đâu, tôi..."
"Chị muốn nói, chị có đủ mọi cách để học Tây y. Nhưng người ngoài có công nhận không? Những bác sĩ Tây y cầm bằng cấp từ nước ngoài trở về kia, họ có coi trọng chị không? Bằng cấp chính là thứ dùng để vả mặt người khác. Chị không có, chị vĩnh viễn không thể xây dựng uy vọng." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm hơi cụp mắt xuống.
Tôn Mục xưa nay vẫn là người hòa giải, lúc này anh ấy cũng nói "Thiếu phu nhân, cô là người thông minh, có lẽ cô có thể the0 đuổi nhiều hơn thế."
Nhan Tâm bảo anh ấy gọi tên mình, cứ gọi là "Nhan Tâm", không cần gọi "Thiếu phu nhân".
Cô cũng gọi anh ấy là Tôn Mục.
"Được, Nhan Tâm. Tôi cũng giống Nam Thù, hy vọng cô có cơ hội được là chính mình, không chỉ đơn thuần là con dâu Cảnh gia, là mẹ của Tuyết Nhi, mà còn là thiếu thần y Nhan Tâm." Tôn Mục nói.
Mắt Nhan Tâm cay xè.
Sau khi trọng sinh, cô muốn thay đổi vận mệnh của mình, sau đó cứu vãn Trung y.
Nhưng hiện tại có quá nhiều việc vặt, cô đã bỏ bê sự nghiệp của mình.
Đã từng, y thuật của cô nuôi sống cô, nuôi sống cả một đám người Khương gia, nuôi sống mười mấy người làm ở hiệu thuốc.
Đó là cần câu cơm của cô.
Nhan Tâm không muốn nghĩ nhiều nữa, cố tình nói đùa "A Chiêu trở về nhất định sẽ đánh nhau với Nam Thù một trận. Cô đây là quyết tâm muốn dụ dỗ vợ anh ấy bỏ trốn mà."
Trương Nam Thù "Tôi vẫn chưa nói chuyện này với anh ấy. Việc nhà anh ấy đang bận, tôi không thêm phiền. Đợi anh ấy lo xong, anh ấy không tìm tôi thì tôi cũng phải tìm anh ấy tính sổ."
Nhan Tâm "..."
Rất muộn họ mới về phủ Đại soái.
Sau khi Nhan Tâm về, đúng lúc con thức dậy đòi ăn đêm.
Vú nuôi cho bé bú xong, trời tờ mờ sáng bế qua, Nhan Tâm cùng Bạch Sương, chị Cát cùng trêu đùa đứa trẻ.
Nhan Tâm bèn nhớ lại lời của Trương Nam Thù và Tôn Mục.
Cô nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuyết Nhi, tɾong lòng dâng lên cảm xúc khó tả.
Trương Nam Thù nói, có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ vì chuyện này mà hận Cảnh Nguyên Chiêu, thật sự không biết chừng sẽ như vậy, dù sao năm tháng dài rộng thế kia mà.
Phu nhân cũng không phải ngay từ đầu đã không yêu Đốc quân, mà là thất vọng hết lần này đến lần khác, chồng chất từng chút một.
Khi Cảnh Nguyên Chiêu về Nghi Thành, Đốc quân đích thân ra bờ sông đón anh, đi cùng còn có Thịnh Viễn Sơn và phu nhân.
Tính từ lúc anh mất tích đến nay đã gần ba năm rồi.