⬅ Trước Tiếp ➡

Nhưng cô đã tìm được Cảnh Nguyên Chiêu lành lặn nguyên vẹn, cô có một đứa con gái, phu nhân và Nam Thù, những người cô coi trọng nhất đều khỏe ma͙nh, Nhan Tâm đã nhận được quá nhiềụ
Ông trời sẽ không để ai thuận buồm xuôi gió cả, trắc trở của Nhan Tâm ứng lên người Đốc quân, ngược lại là chuyện tốt.
Bởi vì, cho dù Đốc quân có thực sự kiêng kỵ cô thì cũng là giơ cao đánh khẽ với cô, chứ không hề nghĩ đến việc giết chết cô.
Kiêng kỵ cô, không phải là ngấm ngầm sai người xử lý cô mà là đưa cô ra nước ngoài, cho cô tiền và cơ hội.
Nhan Tâm luôn giữ lòng biết ơn.
Sau khi trọng sinh, cô cũng dựa vào phủ Đốc quân, từng bước đi đến ngày hôm nay, xoay chuyển vận mệnh của mình.
Giữa cô và Đốc quân chỉ có hiềm khích, không có thù hận.
"Em về nhé?" Nhan Tâm hỏi Cảnh Nguyên Chiêu "Thời gian cũng sắp đến rồi, mẹ cũng đang đợi đón cháu gái."
Lúc đó, Cảnh Nguyên Chiêu không nói gì, không phản đối cũng không đồng ý.
Ban đêm tɾong phòng ngủ, anh ôm lấy cô, hỏi kỹ suy nghĩ của cô.
"Em thật sự nhớ mẹ, nhớ quê nhà." Nhan Tâm nói.
"Châu Châu Nhi, em là một người rất rộng lượng." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Bởi vì Đốc quân chưa từng thực sự làm tổn thương em."
So với những kẻ muốn lấy mạng cô, tổn thương mà Đốc quân gây ra cho cô không tính là sâu sắc.
"Được, vậy thì về
Trước khi Nhan Tâm về nhà, cô đã nói cho anh biết dự đoán trước đó của mình.
"Sẽ có động đất, nhà cửa thôn trang cách phía Bắc thành năm mươi dặm đều sụp đổ, động đất lan đến tɾong thành thì nhẹ hơn nhiều, không gây ra cái chết quy mô lớn, nhưng cũng sập một số nhà cửa." Nhan Tâm nói.
Trận động đất kiếp trước, căn phòng phía Đông của Nhan Tâm bị nứt một đường, cô nhớ rất rõ.
Trong thành phần lớn bị hư hại ở mức độ này, chỉ có số ít nhà cửa bị sập, lại vì là buổi chiều, cảm thấy không ổn nên nhiều người chạy ra ngoài, cũng không có thương vong gì đáng kể.
Tuy nhiên ở nông thôn thì hơi thê thảm.
Ở nông thôn, trừ nhà địa chủ ra, đều là nhà gạch đất hoặc nhà tranh.
Những ngôi nhà như vậy, rung một cái là nát vụn. Không thể nào ai cũng ở ngoài trời, luôn có người ở tɾong nhà, bị tường đè bị thương, thậm chí đè chết.
Nhan Tâm còn nhớ tɾong vòng một tháng sau động đất, ăn mày tɾong thành đông nghẹt.
Cô nghe mấy người hầu gái nói, ở các trang trại gặp nạn, người và gia súc đều chết không ít.
Lúc đó, một người hầu gái đau buồn nói "Nhà cậu hai tôi thê thảm đặc biệt, chỉ chết một người, nhưng con bò nhà ông ấy bị đè chết rồi."
Gia súc đáng giá hơn người, nhất là loại gia súc có thể cày cấy này.
Mạng người trái lại không quan trọng đến thế.
Trâu, bò, la và lợn, một khi bị đè chết chính là hủy hoại toàn bộ tích lũy của một gia đình, tình trạng này rất phổ biến ở các trang trại.
Nhan Tâm kể chuyện này cho Cảnh Nguyên Chiêụ
Sống lưng Cảnh Nguyên Chiêu cứng đờ.
Trong giấc mơ của Nhan Tâm có thể anh đã thấy chuyện này, nhưng phản ứng của Nhan Tâm với chuyện này không lớn lắm nên anh không nhớ.
Mà sau khi anh tỉnh lại, rất nhiều ký ức cưỡi ngựa xem hoa tɾong mơ đều dần phai nhạt, chỉ nhớ được một số chuyện rất quan trọng, rất đau khổ.
"Anh lập tức về xử lý." Cảnh Nguyên Chiêu nói.


⬅ Trước Tiếp ➡