Chương 1493
Đốc quân ba năm không gặp con trai trưởng, nhất thời đỏ hoe hốc mắt.
"Chân này khỏi hẳn rồi chứ?" Đốc quân vừa gặp đã hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu cười nói "Thỉnh thoảng trái gió trở trời vẫn hơi đau nhức. Nhưng không sao, vợ con biết chữa bệnh."
Đốc quân "..."
Ông ấy nhìn về phía sau Cảnh Nguyên Chiêu, có chút căng thẳng "Châu Châu Nhi và đứa bé đâu?"
"Họ vẫn ở Trương gia tại Bắc Thành."
Đốc quân hơi trầm mặt "Hồ đồ, con làm cha, làm chồng kiểu gì vậy? Con bỏ vợ con lại Trương gia."
Phu nhân bèn nói "Mấy năm không gặp con lớn rồi, tự có chừng mực."
Đốc quân "Phu nhân nói phải."
Trong lòng ông ấy bỗng dưng lo lắng.
Con trai về rồi, ông ấy vui mừng khôn xiết, nhưng Châu Châu Nhi và đứa bé chưa về, đứa con trai này có giữ được hay không vẫn còn chưa biết.
Trái tim Đốc quân cứ tre0 lơ lửng, hồi lâu không buông xuống được.
Cho nên, ông ấy hỏi một câu rất không hợp thời "Châu Châu Nhi sẽ về chứ?"
Cảnh Nguyên Chiêu về Nghi Thành một chuyến, một tháng sau quay lại, mang the0 không ít quà cáp.
Nhan Tâm và đứa bé vẫn chưa từng trở về.
Thoắt cái đã đến giữa hè, khi con gái Nhan Tâm đã có thể bập bẹ nói mấy từ đơn giản như "cha", "mẹ" thì ngày "Lập thú mà cô từng nói đã đến.
Giới báo chí Nghi Thành ngày nào cũng nhắc đến chuyện này, khiến lòng người hoang mang. Dù phủ Đốc quân đã bắt hai chủ bút cũng không thể dập tắt được chuyện này.
Bởi vì khi Nhan Tâm rời Nghi Thành, cô đã để Trình Tam Nương thâm nhập vào giới báo chí, Trình Tam Nương quả thực đã làm được.
Sự dẫn dắt của báo chí đã khiến chuyện này khắc sâu vào lòng người.
Chính phủ quân sự và Tòa thị chính mỗi lần đều họp đến đêm khuya, đều coi việc "mời thiếu phu nhân về nhà" là một việc chính sự quan trọng để bàn bạc.
"Đốc quân nhất quyết bắt cô ấy đi. Thế nào cũng phải để Đốc quân mời cô ấy về chứ?"
"Hay là để người khác đi thử trước? Không được thì hẵng để Đốc quân ra mặt."
"Lỡ như bị từ chối, lại chọc giận cô ấy, Đốc quân sẽ chặt đầu chúng ta mất."
"Phía thiếu soái thế nào? Bảo anh ấy đón thiếu phu nhân và tiểu tiểu thư về phủ."
"Cái tôi của thiếu soái còn lớn hơn thiếu phu nhân. Lần trước anh ấy còn nói, thiếu phu nhân sẽ không bao giờ trở lại nữa, có thể sẽ ra nước ngoài học. Đốc quân nghe xong sợ chết khiếp."
Thiếu phu nhân ra nước ngoài, Cảnh Nguyên Chiêu có thể cũng sẽ đi the0.
Cả một cơ ngơi này của Đốc quân, không có con trai thì biết làm thế nào?
Phủ Tây còn lại ba người, một kẻ nửa điên, một kẻ ăn chơi trác táng, một đứa còn nhỏ tuổi, chẳng ai gánh vác nổi.
Trong quân đội cần Cảnh Nguyên Chiêu, anh là người không thể thay thế. Nếu Cảnh Trọng Lẫm còn sống thì Cảnh Nguyên Chiêu chưa chắc đã đắt giá như vậy.
Tạo hóa trêu ngươi.
Báo chí truyền đến Bắc Thành, Cảnh Nguyên Chiêu đặc biệt mang tới.
Trương Nam Thù và Tôn Mục chuyền tay nhau đọc.
Người vui nhất không ai khác chính là Trương Nam Thù.
"Lòng dân đã như vậy rồi, xem Đốc quân nhà cô làm thế nào Trư Trư Nhi, chị phải cứng rắn lên, đến lúc đó bắt ông ta quỳ xuống trước mặt phóng viên xin lỗi chị." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Thế chẳng phải làm loạn sao?"
"Sao lại tính là làm loạn? Lúc trước chị không oan ức à?" Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm vẫn cười cười.
Lúc trước quả thực cô rất oan ức.