Chương 1505
Đến tận lúc này, cô không nhớ nổi hôm nay cậu mặc quần áo gì, biểu cảm thế nào nữa.
Cũng không thấy A Tùng tɾong đám người.
"Anh phái cậu ấy ra ngoài làm việc rồi, ngày mai hoặc ngày kia sẽ về." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm yên tâm.
Cô lại hỏi Cảnh Nguyên Chiêu "A Tùng sống ở đây có quen không?"
"Như cá gặp nước."
Nhan Tâm có uy vọng, bất kể là người tɾong phủ Đốc quân hay tɾong quân đội đều phải nể mặt A Tùng vài phần, mà A Tùng lại lanh lợi, tuổi còn trẻ, mọi người đều sẵn lòng đề bạt cậu ấy.
Cậu ấy sống rất tốt.
Nhan Tâm liền yên tâm.
Cảnh Nguyên Chiêu hỏi cô "Lần này trở về có cảm giác gì?"
Nhan Tâm "Về nhà luôn rất vui."
"Chỉ có cảm giác này thôi sao?"
Đương nhiên không phải.
Nhan Tâm còn một chút không cam lòng nho nhỏ. Cô từng nói muốn cứu Trung y, cô muốn vì việc này mà đóng góp sức mình.
Cô muốn kết hợp Trung Tây y thì nên lấy được bằng cấp Tây y.
Có lẽ là cô đã sống sót, cô có chồng, có con và gia đình, cô sống rất hạnh phúc. Cho nên, lý tưởng của cô trở thành chuyện quan trọng nhất.
Lúc cầu sinh tồn, lý tưởng đều bị ném ra sau đầụ
Nửa đời còn lại chỉ mong thái bình.
Lúc thái bình, tɾong lòng chắc chắn càng nhớ thương việc học Tây y.
Những sự không cam lòng này không thể so sánh với Cảnh Nguyên Chiêu, Nhan Tâm cảm thấy h0àn toàn không cần thiết phải nhắc đến nó.
Cô cười nói "Còn nữa, chính là cảm giác anh đen hơn rồi."
Cảnh Nguyên Chiêu giữ lấy cô, lại hôn cô.
Ga giường rối tung lên, hơn một giờ sáng còn phải gọi người hầu vào dọn dẹp.
Lần này, Nhan Tâm mệt thật rồi.
Cô dựa vào Cảnh Nguyên Chiêu, rất nhanh chìm vào giấc mộng.
Sáng hôm sau, vừa mở mắt ra, cô đã nhận được rất nhiều thiệp mời.
Người ở Nghi Thành đều muốn mời cô tham gia bữa tiệc đầu tiên sau khi cô trở về.
Nhan Tâm hỏi qua phu nhân, nhà nào cần phải đi, để sàng lọc một chút.
Bản thân cô thì có rất nhiều người muốn đi thăm.
"Đều có thể không đi." Phu nhân nói "Con là thiếu phu nhân của chính phủ quân sự, mà chính phủ quân sự hiện tại rất ổn định."
Sau khi Cảnh Nguyên Chiêu trở về, thủ đoạn tàn nhẫn hơn trước kia
Nhan Tâm không cần thiết phải đi xã giao với ai. Cô chỉ cần vui vẻ đi dạo, thư giãn. Nếu chỉ là tiệc tùng vui chơi bình thường thì không cần phải vội vã.
Có thể đợi cô sắp xếp mọi việc ổn thỏa, rồi từ từ tính.
"Mẹ biết con có rất nhiều việc." Phu nhân nói "Con đi làm việc trước đi, sắp xếp chuyện của mình cho thuận đã rồi hãy nói."
Nhan Tâm vâng dạ.
Buổi sáng, Cảnh Nguyên Chiêu họp ở chính phủ quân sự, Nhan Tâm cùng vợ chồng Tôn Mục, Trương Nam Thù ra ngoài đi dạo.
"Tôi muốn đi khá nhớ."
"Đi đâu?" Tôn Mục hỏi.
Nhan Tâm lờ mờ biết cô ấy muốn đi đâu, bởi vì chính cô cũng rất muốn đi.
Cô và Trương Nam Thù có cùng suy nghĩ.
Nhan Tâm đưa vợ chồng Trương Nam Thù đến viện Tùng Hương một chuyến.
Bên này rất náo nhiệt.
"Ở đây có không ít người nhỉ." Trương Nam Thù có chút bất ngờ.
Trước đây cô ấy đến viện Tùng Hương, phía cửa góc này luôn vắng vẻ đìu hiụ
Nhan Tâm "Nhà cửa bên này đều thuộc về tôi, tôi bán hết rồi, chỉ giữ lại mỗi viện Tùng Hương, một cái sân nho nhỏ thế này. Cửa thông với công quán Khương gia đã bị bịt kín, đi lối cửa nhỏ bên này."