⬅ Trước Tiếp ➡

Trương Nam Thù ngạc nhiên "Thật sao?"
"Thật mà."
"Tôi còn tưởng chị sẽ không bao giờ bán nơi này." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Tôi không hoài cổ đến thế."
"Không phải hoài cổ, đây là chiến lợi phẩm của chị." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm hơi sững sờ.
Nhà cửa bên này đúng là đều do cô từng chút một kiếm về.
"Có thể phủ Đốc quân mới là chiến lợi phẩm mới của tôi, nên tôi mới bán cái này đi. Nếu thân phận không đổi, đúng như cô nói, tôi sẽ không nỡ." Nhan Tâm cười nói.
Trương Nam Thù cũng cười rộ lên "Lời này không sai."
Vào giờ chính buổi sáng, trẻ con đi học, người lớn đi làm, tɾong ngõ chỉ có trẻ nhỏ và người g͙ià, ngoài ra còn có mấy người giúp việc, đang rửa rau, giặt quần áo dưới vòi nước công cộng.
Đường lát đá xanh tɾong ngõ, đọng một lớp nước, trên tường có thêm nhiều vết tích ám khói lửa, mùi khói lửa nặng̝ hơn trước kia, vừa mới qua giữa hè, mùi ôi thiu tɾong góc vẫn chưa tan hết.
Bất kể là Trương Nam Thù hay Nhan Tâm đều cảm thấy nơi này rất xa lạ.
"Trước kia không phải thế này." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm "Trước kia bên này cũng chẳng có mấy hộ gia đình, bây giờ chia nhỏ ra cho thuê, tɾong ngoài nhà đều là khách thuê."
Công quán Khương gia thuộc về gia đình khá giả ở Nghi Thành, nơi họ sống thanh tịnh nhã nhặn. The0 đà chiến tranh loạn lạc ở phía Bắc, dân tị nạn xuôi Nam, Nghi Thành người đông nghẹt thở. Nếu không phải là những con phố thực sự hào hoa xa xỉ thì đều sẽ chật kín khách thuê.
Mới hai năm mà công quán Khương gia đã h0àn toàn thay đổi.
Ba người rẽ vào viện Tùng Hương, người giúp việc trông coi mở cửa.
Sân vườn vẫn như xưa, nhưng công quán Khương gia lại thay đổi rồi.
Nhan Tâm mua lại công quán Khương gia từ tay đàn ông Khương gia, lại nhờ Trình Tam Nương bán đi, từ đó kiếm được một khoản chênh lệch không nhỏ.
Hiện tại, người mua mảnh đất này là một tên trọc phú, ông ta có rất nhiều tiền mặt, nên đã san bằng cả công quán Khương gia để xây lại.
Điều này dẫn đến việc, một tòa lầu hai tầng ở hậu viện, vừa vặn có thể nhìn xuống toàn bộ viện Tùng Hương.
Từng cử động tɾong viện Tùng Hương đều nằm tɾong tầm mắt ban công tầng hai nhà người ta.
Trương Nam Thù "Thà không về còn hơn."
Nhan Tâm cười "Ngược lại mọi thứ đều như tôi dự đoán."
Viện Tùng Hương vốn dĩ luôn là một nơi như thế, nó chưa bao giờ tốt đẹp. Là Nhan Tâm đã tái cấu trúc nó.
Bây giờ, nó chẳng qua là khôi phục lại bộ mặt vốn có.
Thứ thực sự khiến Trương Nam Thù hoài niệm là những ngày tháng ở bên cạnh Nhan Tâm.
"Thứ tốt đẹp là tôi, chứ không phải cái viện." Nhan Tâm nói.
Trương Nam Thù "Chị tự luyến vừa thôi."
Cả hai đều cười lớn.
Sau đó, Nhan Tâm bảo người của Trình Tam Nương đi thương lượng với chủ nhân mua công quán Khương gia, bán luôn viện Tùng Hương cho họ.
Đối phương rất sẵn lòng mua, giá còn cao hơn mức đưa ra ban đầụ
Nhan Tâm bán rồi, triệt để cắt đứt với quá khứ, sau đó cô không bao giờ quay lại con phố công quán Khương gia đó nữa.
Buông bỏ rồi mới có thể thực sự lãng quên.
Lúc Trương Nam Thù làm con tin ở Nghi Thành, rất tự do, cô ấy biết không ít chỗ ăn ngon chơi vui, bèn dẫn Tôn Mục ra ngoài đi dạo.
Nhan Tâm ăn trưa cùng họ, buổi chiều đi thăm bà nội.


⬅ Trước Tiếp ➡