⬅ Trước Tiếp ➡

Họ rất xứng đôi, cũng rất tự tại. Như bức tranh đẹp nhất, đẹp vượt qua tưởng tượng của anh ấy, anh ấy nhìn đến có chút ngẩn ngơ.
Hoặc là tɾong sâu thẳm nội tâm, điều anh ấy mong chờ nhất chính là Nhan Tâm có được những ngày tháng như thế này.
"Cậu đến rồi." Cảnh Nguyên Chiêu chào hỏi.
Nhan Tâm cũng mỉm cười nhẹ, cùng Cảnh Nguyên Chiêu bước xuống bậc thang "Cậụ"
"Quà sinh nhật năm nay quên tặng, bù lại này." Anh ấy thuận tay đưa một chiếc hộp nhỏ tinh xảo cho Nhan Tâm.
Nhan Tâm nhận lấy "Cảm ơn cậụ"
"Không cần xem, lại là ngọc trai." Cảnh Nguyên Chiêu ở bên cạnh nói "Cậu cũng quê mùa quá, chẳng có chút hoa mỹ nào."
"Vợ của cháu tại sao cậu phải tốn tâm tư chơi trò hoa mỹ?" Thịnh Viễn Sơn hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "..."
"Ngọc trai rất tốt, xinh đẹp lại cao quý." Nhan Tâm nói "Cháu rất thích món quà cậu tặng."
Cảnh Nguyên Chiêu "Thế quà anh tặng thì sao?"
"Năm nay anh tặng em cái gì?" Nhan Tâm cười hỏi.
Sinh nhật năm nay, đúng dịp cô về Nghi Thành, quà của Thịnh Viễn Sơn vẫn là tạm thời bù thêm, Cảnh Nguyên Chiêu thì chưa tặng.
Nhan Tâm luôn có linh cảm, anh sẽ lặng lẽ chuẩn bị cho cô một món quà lớn, làm phần bù đắp.
Còn là gì, cô không hỏi.
Nếu thật sự không có thì cũng không sao. Anh chia sẻ cuộc đời với cô, có anh sống khỏe ma͙nh bên cạnh cô chính là món quà lớn nhất.
Cảnh Nguyên Chiêu nghe Nhan Tâm nói, sờ soạng tɾong túi áo, thuận tay lấy ra một chùm chìa khóa đưa cho cô "Nè."
"Chìa khóa ở đâu vậy?" Nhan Tâm hỏi.
Sau đó lại nhìn vào túi quần anh.
Đã lâu lắm rồi không thấy anh lấy đồ từ tɾong túi ra cho cô.
Nhớ ngày đó, Uy Mãnh Đại Tướng Quân cũng là do anh bỏ tɾong túi mang đến.
Nhan Tâm không nhịn được muốn cười, ý cười nồng đậm.
Cảnh Nguyên Chiêu trêu chọc "Chìa khóa đương nhiên là đưa cho quản sự. Vui thế này, em thích quản gia à?"
Nhan Tâm cũng không giận "Chìa khóa ở đâu? Chắc không phải là của phủ Đốc quân đấy chứ?"
Chìa khóa phủ Đốc quân thuộc về Đốc quân, còn chưa đến lượt Cảnh Nguyên Chiêu lấy tùy tiện tặng cho Nhan Tâm.
Nhan Tâm đoán là quỹ đen của anh.
Cảnh Nguyên Chiêu nhẹ nhàng ôm lấy vai cô "Đây là bí mật. Cậu ở đây, không tiện nói, lát nữa nói cho em."
Biểu cảm của Thịnh Viễn Sơn ôn hòa "Cháu còn có bí mật trước mặt cậu? Chuyện nào của cháu mà cậu không biết?"
Cảnh Nguyên Chiêu "Không được bóc mẽ."
"Được, cho cháu nợ một ân tình." Thịnh Viễn Sơn nói.
Anh ấy đi bế đứa trẻ.
Tuyết Nhi vẫn rất mập, thịt núc ních. Tuy nhiên ngoại trừ Nhan Tâm, hầu như ai cũng khen bé đáng yêụ
Nhan Tâm rầu thật sự, sợ sau này cô bé không chịu cao lên, trẻ con béo quá, quả thực sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển chiều cao.
"Con bé đáng yêu thật. Châu Châu Nhi, hồi nhỏ chắc chắn cháu cũng đáng yêu thế này." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm "..."
Hồi nhỏ cô tuyệt đối không béo thế này.
"Vẫn là con bé phát triển tốt. Con trai của Nam Thù là không được ăn no cơm sao?" Thịnh Viễn Sơn lại hỏi.
Nhan Tâm "..."
Mấy người nói nói cười cười, náo nhiệt không thôi.
Hơn ba giờ chiều, phu nhân xử lý xong công việc, cũng qua đây thăm cháu gái.
Bà ấy đòi bế đứa trẻ.
Cảnh Nguyên Chiêu "Mẹ, mẹ cẩn thận trẹo e0, đứa bé này hơn 15 ký rồi đấy."


⬅ Trước Tiếp ➡