Chương 1512
Nhan Tâm hận không thể bịt tai lại. Rất nhiều đứa trẻ bốn năm tuổi, cũng chỉ tầm 15 ký, Tuyết Nhi còn chưa tròn một tuổi.
Cô không nghe thấy, coi như nó không tồn tại.
Phu nhân "Mẹ con chưa g͙ià đến mức này, cháu gái cũng không bế nổi."
Nói thì nói vậy, bế một lúc, phu nhân rõ ràng tốn sức, Cảnh Nguyên Chiêu đón lấy.
Anh không những không tốn sức, còn muốn tung Tuyết Nhi lên chơi.
Tuyết Nhi ở tɾong lòng anh, vui vẻ cười khanh khách. Cô bé biết nói nhưng không thích nói lắm, duy chỉ có Cảnh Nguyên Chiêu trêu cô bé, cô bé mới gọi "cha" từng tiếng một
Cảnh Nguyên Chiêu càng thêm thích cô bé.
"Con gái anh thông minh biết bao. Nhìn thằng nhóc Trương gia xem, cười cũng không biết cười, giống như thằng ngốc to xác." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Sao cứ phải đạp người khác xuống thế?"
"Có so sánh mới biết Tuyết Nhi tốt thế nào." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm không nhịn được nói với phu nhân "Sẽ bị chiều hư mất."
"Con đấy, cái số hay lo. Hồi nhỏ Nam Thù còn được chiều chuộng hơn Tuyết Nhi, nhưng con bé vẫn ngoan ngoãn đấy thôi. Tuyết Nhi là con gái, có thể hư đến mức nào chứ?" Phu nhân nói.
Nhan Tâm "..."
Đối mặt với những cô con gái không nên người của phủ Tây, phu nhân cũng sẽ nói là "không dạy dỗ tốt". Đến lượt Tuyết Nhi, lại so sánh với Nam Thù.
Cha thương con gái, bà nội chỉ có hơn chứ không kém, Nhan Tâm than phiền nhầm đối tượng rồi.
Cô nín thinh bật cười.
Cũng bắt đầu từ khoảnh khắc này, Nhan Tâm bỗng nhiên thông suốt.
Cô không bao giờ lo lắng việc Tuyết Nhi được chiều chuộng nữa.
Đứa trẻ cần rất nhiều tình yêu thương, giống như Trương Nam Thù vậy, sự tự tin tràn đầy hơn bất cứ ai.
Yêu thương và dạy dỗ không mâu thuẫn, cha mẹ Trương Nam Thù làm được, Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu cũng có thể. Cô ngưỡng mộ Trương Nam Thù biết bao.
Nếu có một cô con gái tính cách giống Trương Nam Thù là may mắn lớn nhất của Nhan Tâm rồi.
Lúc Đốc quân đến vào buổi tối, từ xa đã nghe thấy tiếng cười đầy sân.
Còn có giọng nói non nớt của trẻ thơ.
Trong lòng ông ấy ấm áp.
Nhan Tâm nhìn thấy ông ấy trước, gọi một tiếng "Cha."
Cảnh Nguyên Chiêu và phu nhân cùng quay đầu lại.
"Đều ăn tối chưa?" Đốc quân hỏi họ.
Phu nhân "Vẫn chưa."
"Cùng ăn đi. Gọi cả Giai Đồng và vợ chồng Nam Thù nữa." Đốc quân nói.
Phu nhân "Được."
Không khí trên bàn ăn rất tốt, Trương Nam Thù cũng bế con trai cô ấy qua.
So sánh ra, Trương Viêm nhỏ xíu một mẩu, đến nỗi Đốc quân cũng nói "Nam Thù, cô phải bảo vú nuôi để tâm chút."
Trương Nam Thù "..."
Chỉ thiếu nước nói cô ấy làm mẹ mà không đủ quan tâm đến con.
Không khí trò chuyện hơi chùng xuống.
Cảnh Nguyên Chiêu nhân cơ hội nhắc đến một chuyện.
"Cha, Tuyết Nhi và Châu Châu Nhi đều chưa vào gia phả. Chi bằng đến nhà tổ tổ chức một bữa tiệc, chính thức ghi tên hai mẹ con vào." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Phu nhân "Đây là việc lớn. Không chỉ phải chiêu đãi bạn bè người thân, còn phải bày tiệc lưu động ."
Tiệc mở cho nhiều người đến ăn.
Đốc quân thì nói "Không đợi Tuyết Nhi tròn một tuổi rồi làm à?"
"Tròn tuổi là tròn tuổi, vào gia phả là vào gia phả." Phu nhân nói.
Nhan Tâm vội vàng nói "Mẹ, Tuyết Nhi còn nhỏ quá, quá mức phú quý con bé không chịu nổi, thà thương con bé ít đi một chút. Vào gia phả thì người nhà mình ăn bữa cơm là được."