⬅ Trước Tiếp ➡

"Vẫn phải mời bạn bè người thân." Phu nhân nói.
Đốc quân "Vậy thì mời bạn bè người thân đến."
Phu nhân nghĩ một chút "Gọi cả người của phủ Tây nữa nhé. Còn có Hạ gia."
Đốc quân ngạc nhiên nhìn bà ấy một cái.
"Đây là chuyện đại hỷ, tôi muốn náo nhiệt." Phu nhân nói.
Đốc quân nói được.
Trương Nam Thù quen thuộc với cục diện Cảnh gia, nghe cứ thấy sai sai.
Cô ấy nhìn Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu, lại nhìn Thịnh Viễn Sơn.
Biểu cảm của họ rất bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức không thấy một gợn sóng.
"Đây là định làm gì?" Trương Nam Thù thầm thì tɾong lòng.
Dường như có âm mưu gì đó đang được ấp ủ.
"Mọi người đang sắp xếp kế hoạch gì vậy?"
Sau bữa tối, Trương Nam Thù túm lấy Nhan Tâm hỏi.
Nhan Tâm bật cười "Cô nhìn đâu cũng thấy địch, làm gì có kế hoạch nào?"
"Lừa người ngoài thì thôi, chị còn muốn lừa tôi à?" Trương Nam Thù không vui "Chị coi tôi là kẻ ngốc chắc?"
Nhan Tâm "Có thể là A Chiêu có kế lớn gì đó, cô hỏi anh ấy xem, tôi cũng không biết."
Trương Nam Thù "..."
Cô ấy mà đi hỏi Cảnh Nguyên Chiêu, anh nhất định sẽ châm chọc cô ấy, mà Trương Nam Thù lại cãi không lại anh.
Cô ấy đành phải bỏ cuộc.
Nhan Tâm và Cảnh Nguyên Chiêu về phòng, hỏi đến trù tính của anh cùng cậu và A Tùng.
A Tùng vẫn chưa trở về.
Cảnh Nguyên Chiêu kể lại từng việc cho cô nghe.
"Nếu không thành công..."
"Không thành công thì dùng biện pháp ma͙nh. Làm những việc này chỉ để bịt miệng dư luận, chứ không trông mong chúng có tác dụng͟͟ lớn lao gì." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm cười rộ lên.
Thực lực của cô và Cảnh Nguyên Chiêu không giống nhau, tư duy cũng khác biệt.
Nhan Tâm bày mưu tính kế là thực sự dựa vào mưu kế để đánh gục kẻ thù.
Thực lưc của Cảnh Nguyên Chiêu quá ma͙nh, bày mưu tính kế chỉ để tạo ra một tấm màn che, để sau này dư luận không công kích anh là quá tàn bạo.
Trước đây, anh phải cân nhắc rất nhiềụ
Không chỉ là uy tín tɾong quân đội mà còn là tâm trạng của cha anh.
Trải qua những chuyện này, Cảnh Nguyên Chiêu nhận ra, con người ta vẫn phải lo cho bản thân trước, rồi mới tính đến chuyện khác.
"Hy vọng sẽ thành công." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy cô "Châu Châu Nhi, chúng ta nhất định sẽ thành công."
Nhan Tâm tin anh.
Hai ngày sau, cuối cùng A Tùng cũng trở về.
Vừa về đến nơi, cậu ấy đến thăm Tuyết Nhi trước tiên, tặng cho cô bé một con búp bê rất đẹp.
Tuyết Nhi còn nhỏ xíu, không hiểu búp bê dễ thương chỗ nào, đưa lên miệng gặm ngay, gặm đầu và má búp bê dính đầy nước miếng.
Nhan Tâm cảm thấy con gái vô cùng thú vị.
"Chị, em đi nói chuyện với anh rể trước đã." A Tùng nói.
Cậu ấy phải đi báo cáo tiến độ công việc.
Nhan Tâm "Đi đi."
Cậu ấy và Cảnh Nguyên Chiêu bàn bạc kín tɾong hai tiếng đồng hồ mới từ thư phòng trên lầu đi xuống.
Cảnh Nguyên Chiêu nói với Nhan Tâm "Tối nay ăn cơm ở chỗ chúng ta, bảo chị Trình nấu thêm vài món. Anh và A Tùng đi tìm cậu trước."
Nhan Tâm "Đi đi."
Ánh nắng vừa đẹp, gió thu ấm áp không hanh khô, cô tiếp tục nhìn con gái gặm búp bê, hai chú chó lười biếng ngủ gật dưới chân.
Đến chập tối Cảnh Nguyên Chiêu và A Tùng mới về.
Mọi người vừa ăn cơm, vừa hàn huyên chuyện cũ.
Nhan Tâm quan sát A Tùng "Em rồi đấy."


⬅ Trước Tiếp ➡