Chương 1519
Nếu hai mươi năm trước, mẹ cô ta sớm lý trí như vậy thì phủ Tây đã không rơi vào tình cảnh hiện tại.
"Sẽ không đâụ Cho dù cha chết, nhưng bà nội vẫn chưa chết. Chỉ cần lão phu nhân còn sống, mẹ con Thịnh Uẩn không thể độc chiếm gia sản. Một phần gia nghiệp của phủ Tây là thuộc về chúng ta." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Trái tim run rẩy của Hạ Mộng Lan bình ổn lại vài phần "Con nói đúng, lão phu nhân chưa chết, chúng ta không phải là không có chỗ dựa."
"Cảnh Nguyên Chiêu có hung hãn đến đâu cũng không thể một tay che trời. Cha chết thật, anh ta cần uy tín tɾong quân đội, ắt phải làm bộ làm tịch, đến lúc đó anh ta cũng phải chia lợi ích cho chúng ta để kiếm cái danh tiếng khoan dung." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Người bề trên cần bộ mặt "hiền từ". Những việc tàn nhẫn độc địa đều do thuộc hạ đắc lực của họ làm.
Cảnh Phỉ Nghiên không lo lắng.
Cô ta trái lại cảm thấy, nếu cha chết vào lúc này, biết đâu cơ hội của cô ta đã đến.
Quách Viên sẽ thay cô ta tranh lấy quân đội, cô ta lại giao cho Thất Bối Lặc. Cô ta liên minh với Trương thị, rồi nhân cơ hội thôn tính Trương thị, thiên hạ này sẽ là của Thất Bối Lặc, cũng chính là của Cảnh Phỉ Nghiên.
Tiếc là cô ta vẫn còn hơi non nớt.
Thời gian không đợi người, nếu cô ta lớn hơn bây giờ mười tuổi thì tốt biết mấy.
"Chúng ta cũng đến bệnh viện, túc trực bên cạnh cha con. Ông ấy thương con nhất, dù ông ấy có mệnh hệ gì hay không, cũng sẽ chia lợi cho chúng ta." Hạ Mộng Lan nói.
Cảnh Phỉ Nghiên không đồng ý "Lúc này đừng đi. Bây giờ mẹ con Thịnh Uẩn chắc chắn không cho chúng ta vào. Nếu bị chặn ở ngoài cửa thì chúng ta sẽ rất mất mặt, cũng mất đi uy danh của phủ Tây."
Người dưới là giỏi thói đạp thấp nâng cao nhất.
Vừa thấy mẹ con cô ta bị chặn lại, sau này sẽ coi thường họ, Cảnh Phỉ Nghiên càng mất địa vị.
Hạ Mộng Lan "Cứ thế mà bỏ qua sao?"
"Chúng ta về trước, rồi phái phó quan đi nghe ngóng. Phó quan đi hỏi rồi, biết có được vào thăm cha hay không, lúc đó chúng ta hẵng đi." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Hạ Mộng Lan "Vẫn là con thông minh."
Hai mẹ con quay lại, trở về sảnh tiệc.
Trong sảnh, Thịnh Viễn Sơn đang sắp xếp cho từng người rời đi, còn Nhan Tâm đã đưa lão phu nhân về chính viện, vú nuôi bế con gái cô.
Lão phu nhân sợ mất mật, hoảng hơn cả Nhan Tâm.
Bà cụ kéo Nhan Tâm, lần đầu tiên nảy sinh vài phần thân thiết với cô "Cháu có nhìn thấy không? Cha cháu không sao chứ?"
"Cháu nhìn thấy rồi, chỉ bị thương ở vai, không nguy hiểm tính mạng." Nhan Tâm nói.
Lão phu nhân thở phào nhẹ nhõm.
Cảnh gia bây giờ sợ nhất là chuyện ngoài ý muốn.
Một khi có chuyện, xử lý gia sản thế nào là việc phiền phức, tɾong đó còn có gia nghiệp của phủ Tây.
Lão phu nhân đã cho ba cô con gái đủ nhiều, cũng coi như đủ vốn rồi.
Bà cụ còn tưởng mình chắc chắn chết trước Cảnh Phong, chuyện về sau không cần bà ta bận tâm.
Bà ta nghĩ thông rồi, ai làm chủ phủ Đốc quân thì bà ta thân thiết với người đó, lười đi tranh g͙iành thay ai nữa. Nhan Tâm làm con dâu trưởng thì cho Nhan Tâm chút mặt mũi tươi cười.
Địa vị lão phong quân của bà ta ổn định là được.