⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Phong lại đột nhiên tɾúng đạn. Ngộ nhỡ có mệnh hệ nào, Cảnh Nguyên Chiêu có chịu phụng dưỡng lão phu nhân không?
Đáng lý ra phủ Tây mới là người của chi bà ta, nhưng phủ Tây ai đáng tin cậy đây?
Nhan Tâm nhìn ra nỗi lo của lão phu nhân, năm lần bảy lượt an ủi bà ta "Sóng gió cha trải qua còn lớn hơn cuộc ám sát nhỏ này nhiềụ Ông ấy sẽ không sao đâu, bà cứ yên tâm."
Lão phu nhân gật đầụ
Không yên tâm cũng phải yên tâm.
Chuyện này lại trở thành điểm nóng bàn tán của giới thượng lưu Nghi Thành.
Thích khách là họ hàng của Hạ gia, nhưng Hạ gia tuyên bố với bên ngoài nhà mình không có người họ hàng này, càng không có ai tên là Vạn Hạ Xương.
"Lúc này muốn rũ sạch quan hệ, e là không dễ đâu nhỉ?"
"Ám sát Đốc quân mà còn thành công, Hạ gia to gan thật."
"Chuyện này thật sự do Hạ gia làm sao?"
Lòng người hoang mang mấy ngày.
Mãi đến ngày thứ năm, Đốc quân cuối cùng cũng xuấtviện.
Việc đầu tiên sau khi ông ấy xuấtviện là phái quân vào thành, bao vây phủ Tây và Hạ gia kín mít.
Mọi người xôn xao.
Tất cả người nhà Hạ gia đều bị bắt tống vào ngục, tiếng khóc rung trời, ai nấy đều kêu oan, còn ở phủ Tây, người làm loạn dữ dội nhất là Cảnh Phỉ Nghiên.
Cảnh Phỉ Nghiên vốn dĩ rất lý trí, nhưng cô ta như phát điên, liều mạng muốn trốn ra ngoài, thậm chí tɾong lúc giằng co còn bị trật khớp tay.
"Không, thả tôi ra, các người không có tư cách lục soát Tránh ra "
Khi phó quan trưởng lôi một người từ tɾong phòng cô ta ra, hai mắt Cảnh Phỉ Nghiên đỏ ngầu, trạng thái như điên dại.
Đốc quân ở cổng phủ Tây, nhìn thấy Cảnh Phỉ Nghiên bị giải ra, tiếng la hét chói tai, phát cuồng như mất trí, Đốc quân giơ cánh tay trái còn lành lặn lên, tát ma͙nh cô ta một cái.
"Tỉnh táo lại chưa?" Đốc quân hỏi.
Cảnh Phỉ Nghiên "Thả con ra, cha nghe con giải thích Con là con gái cha, cha nhất định phải nghe con nói "
Đốc quân không nhìn cô ta mà nhìn sang Thất Bối Lặc đang bị giải ra, sắc mặt khó đoán.
Cảnh Phỉ Nghiên cũng bị tống vào ngục, Thất Bối Lặc bị Đốc quân đưa lên xe đi, không biết giam ở đâụ
Chuyện này là một cơn địa chấn̵ tɾong lòng người dân Nghi Thành, đủ để khiến ai nấy đều choáng váng.
"Ngũ tiểu thư Cảnh gia cấu kết với Đảng Bảo Hoàng?"
"Chẳng phải phủ Tây vẫn luôn mập mờ không rõ với Đảng Bảo Hoàng sao? Sư trưởng Quách ủng hộ phủ Tây, hồi đó con gái ông ta cũng chạy the0 Đảng Bảo Hoàng mà."
Chuyện này xử lý hai ngày vẫn chưa ra đầu mối.
Vết thương Đốc quân chưa lành, khi về nhà tâm trạng ủ rũ.
Phu nhân thay thuốc cho ông ấy.
Nhớ lại lúc xảy ra chuyện, việc đầu tiên Đốc quân làm là che chở cho bà ấy, khiến phu nhân lại nhớ đến hình ảnh bên bờ sông Hoàng Hà, lúc ông ấy hỏi bà ấy có muốn lên thuyền không.
Sự bất mãn những ngày qua, phu nhân quyết định buông bỏ.
Bà ấy lười so đo nữa.
Hơn ba mươi năm qua, đã không tính rõ được đúng sai rồi.
"Tôi không ngờ A Nghiên lại biến thành như vậy." Đốc quân tâm trạng xuống thấp.
Đốc quân bị ám sát, thích khách là một tɾong những sát thủ lưu lạc bên ngoài của Song Ưng Môn.
Kẻ này dùng quan hệ của Hạ gia để trà trộn vào nhà tổ, trước khi vào cửa, anh ta đã tiếp xúc với Cảnh Phỉ Nghiên, chuyện này Đốc quân tận mắt nhìn thấy.


⬅ Trước Tiếp ➡