Chương 901
"Mẹ dạy em rất nhiềụ Em học được những thứ em chưa từng thấy từ trên người mẹ." Nhan Tâm nói. "Mẹ luôn rất rõ ràng, cái gì là đại cục, cái gì là lợi ích nhỏ."
Làm được điểm này không hề dễ dàng.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy cô "Châu Châu Nhi, em sẽ còn xuấtsắc hơn mẹ anh."
"Em không muốn vượt qua mẹ. Có thể học được tám phần, em đã hưởng lợi cả đời rồi." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu hôn lên môi cô "Đính hôn được không? Đính hôn trước đã, đem cái danh thiếu phu nhân ra cũng có thể giảm bớt rất nhiều phiền phức."
Lại nói "Anh không thể luôn ở bên cạnh em, có vài người không biết nặng̝ nhẹ."
"Đợi em đến Lập Thụ" Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu thở dài.
Anh nói cô cố chấp.
Nhan Tâm "Em nếu đã xác định tâm ý thì cả đời không thay đổi, đây là sự bướng bỉnh của em. A Chiêu, em yêu anh cũng vậy."
Cảnh Nguyên Chiêu sững sờ.
Đây dường như là lần đầu tiên cô nói những lời như vậy.
Nhan Tâm nói xong cũng hối hận, vội vàng muốn trốn, kéo chăn trùm kín đầụ
Cảnh Nguyên Chiêu đè cô lại.
Hai người trốn dưới chăn gấm, hơi thở của anh dồn dập "Nói lại lần nữa, Châu Châu Nhi, nói cho anh nghe lại lần nữa."
"Anh nghe thấy rồi mà."
"Anh còn muốn nghe lại lần nữa." Anh cọ xát vào cô. "Anh muốn nghe "
Nhan Tâm nhất quyết không chịụ
Lời này vừa nói ra, má cô đã nóng bừng lên trước.
Sau đó mới nhận ra, tɾong lồng ngực cô đang ấp ủ bọt khí, ùng ục ùng ục nổi lên.
Cô vùi đầu vào lòng anh.
"Châu Châu Nhi, anh cũng yêu em " Cảnh Nguyên Chiêu nói. "Anh tuyệt đối sẽ không phụ em, tuyệt đối không để em đau lòng."
"Em tin." Cô nói.
Cô dựa vào lòng anh ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, nắng sớm len lỏi qua khe rèm, tɾong phòng có vài tia sáng mờ, Nhan Tâm mới tỉnh.
Cảnh Nguyên Chiêu không có ở đây.
Cô dĩ nhiên tưởng anh đã về khu đóng quân, đi từ sớm.
Không ngờ cô vừa rửa mặt xong, quay về phòng ngủ chải đầu thay đồ thì thấy Cảnh Nguyên Chiêu đứng trước cửa sổ, đang cắm hoa vào một chiếc bình mai.
Trong bình mai cắm mấy cành hoa đào, nhụy hoa yêu kiều, cành cây uốn lượn.
"... Lấy ở đâu thế?" Nhan Tâm bước lên trước hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Hoa đào tɾong sân bên ngoài cửa hông nở rất đẹp, vừa nãy dắt chó đi dạo thấy, bèn hái về cắm vào bình hoa."
Lại nói "Cây đào này của em, hoa nở không đủ rực rỡ."
Nhan Tâm cười "Đây là cây đào g͙ià rồi, đào kết trái rất ngọt."
Nhìn chiếc bình mai hoa văn tám cạnh màu xanh lam này, Nhan Tâm nói anh "Chiếc bình mai đẹp nhất của em, vừa mới cất đi, sao anh lại lôi ra rồi?"
"Chiếc bình mai này màu sắc rất bình thường, có gì là đồ tốt? Hôm nào bảo mẹ mở kho, bình mai gì cũng có." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Anh bây giờ đã nhòm ngó kho của mẹ rồi? Haiz, sinh con trai có ích gì "
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy cô "Con trai đương nhiên đều là quỷ đòi nợ. Sau này em có con trai cũng không được vượt qua anh."
Nhan Tâm "..."
Anh nghe lời, toàn chỉ nghe những gì có lợi cho mình.
Cô bật cười thành tiếng "Ghen tuông vớ vẩn kiểu này, em không thèm nhìn anh nữa."
Hai người đều cười rộ lên.
Cảnh Nguyên Chiêu nhìn cô. Ngủ say cả đêm, má cô còn kiều diễm hơn cả nhụy đào. Mê hoặc nồng thắm, còn hơn cả hoa đào.
Anh nhìn mà tâm trạng vui vẻ.