Chương 902
"Tối nay anh về khu đóng quân à?" Nhan Tâm lại hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Chắc là phải về. Sao thế, em có việc?"
"Chuyện đạo trưởng Tiêu Vân lần này, ông ta và Thịnh Nhu Trinh cấu kết, đằng sau là Chương Dật làm cầu nối cho họ. Mà phụ tá cho họ là gánh hát Thiên Phúc Vinh.
Em đoán gánh hát Thiên Phúc Vinh là một cứ điểm của Đảng Bảo Hoàng, điều tra xem những năm nay họ đến những nhà nào hát, sẽ biết những người nào ngầm tài trợ cho Đảng Bảo Hoàng.
Chuyện này em định giao cho Bạch Sương đi làm, nhưng lại lo năng lực của cô ấy có hạn, làm đánh rắn động cỏ, ngược lại không điều tra được gì." Nhan Tâm nói.
Sắc mặt Cảnh Nguyên Chiêu nghiêm túc hẳn lên "Châu Châu Nhi, em rất nhạy bén "
Lại nói "Anh cử trinh sát ngầm đi điều tra, đảm bảo không bỏ sót một ai."
Anh cử phó quan đến khu đón quân một chuyến, nói rõ tình hình với Đốc quân.
Anh muốn ở lại tɾong thành mấy hôm, xử lý xong chuyện này.
Bạch Sương thì báo cho Cảnh Nguyên Chiêu "Gánh hát vẫn còn ở tɾong thành, đang biểu diễn ở rạp hát. Bọn họ chắc là biết chúng ta đang the0 dõi, bây giờ giải tán ngược lại sẽ gây nghi ngờ, nên vẫn chưa giải tán."
Cảnh Nguyên Chiêu "Rụt rè sợ sệt, đều là chuột cống tɾong rãnh, bắt hết lại."
Nhan Tâm "Anh cả, hành sự cẩn thận."
Cảnh Nguyên Chiêu nói biết rồi.
Anh đi làm.
Toàn bộ gánh hát Thiên Phúc Vinh đều bị bắt lại.
Cảnh Nguyên Chiêu biết tɾong gánh hát không ít người vô tội. Cả trên dưới hơn trăm người, nếu ai cũng biết nội tình thì căn bản không giấu được tin tức.
Nhưng chắc chắn không chỉ một người quản sự.
Biện pháp Cảnh Nguyên Chiêu áp dụng͟͟ là trước tiên thẩm vấn đơn giản đại đa số mọi người, tìm hiểu xem ai quản sự tɾong gánh hát, ai có uy tín hơn.
Khoanh vùng được năm người.
Những người khác, toàn bộ thả đi.
Cảnh Nguyên Chiêu cũng biết tɾong số những người bị thả đi có thể cũng có gián điệp, thậm chí là nhân vật rất quan trọng.
Nhưng không sao cả.
Anh chọn thả đi là có hai nguyên nhân Thứ nhất, không thể giết hết hơn trăm người này, họ chỉ là con hát, không phải lính, giết họ là tàn sát dân thường, ảnh hưởng rất xấu, cũng tổn hại đến danh tiếng của anh.
Thứ hai, để lọt một hai người hữu dụng͟͟, đối với Đảng Bảo Hoàng chưa chắc đã không có hại. Người trốn thoát có lẽ là sơ hở mới.
Mà năm người còn lại chắc chắn có người của Đảng Bảo Hoàng.
Cảnh Nguyên Chiêu thẩm vấn ba ngày ba đêm.
Chương Dật ngồi tɾong phòng khách của công quán Chương gia, sắc mặt âm ụ
Anh ta cứ ngỡ Thịnh Nhu Trinh là người thông minh cẩn trọng, không ngờ cô ta lại ngu xuẩn không chịu nổi, anh ta cũng tưởng đạo trưởng Tiêu Vân thuật pháp cao siêu, không ngờ ông ta lại mỏng manh dễ vỡ.
Những kẻ xem ra có vẻ hữu dụng͟͟ này, trước mặt Nhan Tâm lại mỏng manh như tờ giấy, đụng vào là rách.
Là Chương Dật nhìn nhầm, bọn họ đều bất tài, hay là Nhan Tâm thật sự quá lợi hại?
Có lẽ là vế saụ
Lần giao đâύ trước, Chương Dật không thể không để lộ thân phận để tự bảo vệ cũng là bị Nhan Tâm ép.
"Cô ta là một người phụ nữ hết sức bình thường, tầm thường, sao lại có bản lĩnh lớn đến vậy?" Chương Dật tự hỏi.
Anh ta cho người đi tìm đạo trưởng Tiêu Vân.
Đạo trưởng Tiêu Vân đang nghỉ ngơi tɾong một tiểu viện cách đó ba mươi dặm.