⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc nhắc đến quản lý gánh hát, lực tay của anh ta rõ ràng thả lỏng đi một chút.
"Vậy làm sao bây giờ?" Nhan Tâm hỏi.
"Thanh y Chu Hoành hẳn là người của Đảng Bảo Hoàng. Anh giết ông ta diệt khẩu trước, rồi đem tin tức ông ta truyền đi đưa cho cậụ
Cậu ở bên đó có lẽ biết nhiều hơn chúng ta. Tin tức đối với chúng ta không rõ ràng, nhưng có lẽ cậu sẽ biết." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm gật gật đầụ
Cảnh Nguyên Chiêu "Mệt không?"
"Mệt. Mỗi lần gặp người này đều cảm thấy rất mệt." Nhan Tâm nói.
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy vai cô, để cô dựa vào mình "Nghỉ ngơi một lát đi."
Nhan Tâm dựa vào anh.
"Anh có căng thẳng không?" Nhan Tâm cũng hỏi anh "Bên Chương Dật có rất nhiều sát thủ, có thể hai chúng ta đi vào rồi sẽ không ra được."
"Muốn nghe lời thật lòng không?" Anh cười hỏi.
"Nói thật, nhưng không được nói bừa." Nhan Tâm nói.
"Thật lòng là có sợ." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm cười "Thật ra em cũng vậy. May mà không phải em nhát gan mà là chúng ta lý trí."
"Em đang tìm cảm giác hơn người từ chỗ anh đấy à?" Anh hỏi.
Nhan Tâm "Ừm."
Cảnh Nguyên Chiêu xoay mặt cô lại hôn cô.
Một người cẩn trọng thì không nên xem thường bất kỳ đối thủ nào.
Sợ là bình thường.
Nếu một mình Cảnh Nguyên Chiêu thì không sợ, nhưng bên cạnh lại mang the0 Nhan Tâm. Từ lúc anh bước vào căn công quán nhỏ đó, tɾong lòng đã có chút lo lắng.
Sát thủ xuấtquỷ nhập thần, bao nhiêu nhân vật lớn phòng bị nghiêm ngặt cũng không tránh được phát súng ngầm của sát thủ.
"... Em không muốn kết thù với loại người như vậy. Nhưng từ khi em giết gã sát thủ của Song Ưng Môn thì thù đã kết rồi, không còn cách nào." Nhan Tâm nói.
"Đừng hối hận." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Nhan Tâm "Em hiểụ"
Cảnh Nguyên Chiêu ôm lấy vai cô, nói với cô "Đến phủ Đốc quân ăn cơm tối nhé?"
"Được."
Lúc hai người họ đến phủ Đốc quân mới hơn ba giờ chiều, nắng đang đẹp.
Công việc buổi chiều của phu nhân đã xử lý gần xong, bà ấy bảo hai người họ đợi ở gian phòng bên một lát.
Cảnh Nguyên Chiêu dặn người bưng trà ngon lên, cùng Nhan Tâm vừa uống trà vừa đợi.
Rất nhanh, phu nhân đi vào.
"... Giàn nho vận chuyển tới rồi, không phải con muốn tự tay trồng cho Châu Châu Nhi à?" Phu nhân nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Nhanh vậy đã tới rồi?"
"Biết mấy hôm nay con ở nhà, mẹ cố ý bảo người dời cây qua." Phu nhân nói.
"Buổi chiều có thích hợp để dời cây không?" Cảnh Nguyên Chiêu hỏi.
"Thợ làm vườn nói có thể."
Cảnh Nguyên Chiêu kéo Nhan Tâm, bảo cô cùng đi xem.
Giàn nho đã dựng xong. Bốn cây cột, bên trên dựng g͙iàn gỗ, làm thành dáng vẻ của một đình hóng mát, bên dưới một cái bàn đá, chưa kê ghế.
Phu nhân và Nhan Tâm ngồi dưới mái hiên, Cảnh Nguyên Chiêu dưới sự giúp đỡ của thợ làm vườn, trồng dây nho xuống, đưa dây leo g͙ià lên g͙iàn.
Việc này bận rộn cả buổi chiềụ
Giữa xuân ấm áp, Nhan Tâm và phu nhân ngồi yên tĩnh nói chuyện phiếm, Cảnh Nguyên Chiêu mệt đến toát mồ hôi.
Giàn nho cuối cùng cũng xong.
"Đây là dây leo g͙ià, năm nay là có thể kết nho." Phu nhân nói "Mẹ bảo ông Lý chăm sóc, phun thuốc bắt sâu, hè này là có nho ăn rồi."
Ông Lý là thợ làm vườn của phủ Đốc quân, giỏi trồng các loại cây ăn quả.
Nhan Tâm mỉm cười.
Cảnh Nguyên Chiêu lau mồ hôi "Năm nay sẽ sai trĩu cành. Đúng không Châu Châu Nhi?"


⬅ Trước Tiếp ➡