⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm biết tɾong lời anh có ngụ ý, mặt hơi ửng đỏ.
Phu nhân cười rộ lên.
Nụ cười của bà ấy, vào giây phút này có một sự yên tĩnh và vui vẻ thực sự.
"Mẹ cũng mong vậy." Phu nhân nói.
Mặt Nhan Tâm càng đỏ hơn, lẳng lặng đứng đó không nói gì.
Phu nhân vỗ nhẹ lên tay cô "Đi thôi, đi ăn cơm tối."
Trên bàn cơm tối khá thoải mái, phu nhân cùng Cảnh Nguyên Chiêu, Nhan Tâm nói nói cười cười.
"... Đúng rồi, hôm qua Lục phu nhân đến thăm mẹ, nhắc đến chuyện cưới xin của A Tinh và Đường Bạch. Đường Bạch nói sao?" Phu nhân hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu "Bản thân con còn chưa kết hôn mà đã lo chuyện cưới xin của cậu ấy? Con lại không phải cha cậu ấy."
Phu nhân "..."
"Đường con đã trải sẵn cho cậu ấy, cầu cũng đã bắc giúp cậu ấy. Con mà đi hỏi nữa là có ý ép hôn rồi đấy, mẹ à." Cảnh Nguyên Chiêu thấy phu nhân sắp nổi giận, lúc này mới chịu nói chuyện nghiêm chỉnh.
Anh là cấp trên trực tiếp của Đường Bạch, cứ nhắc đi nhắc lại một chuyện, Đường Bạch không tỏ thái độ sẽ liên lụy đến vấn đề trung thành.
Cho nên, xét từ lập trường của Cảnh Nguyên Chiêu và Đường Bạch, anh không thể nói thêm nữa.
"Cậu ấy suy nghĩ kỹ rồi, chủ động nói với con là cậu ấy muốn kết hôn thì chuyện này mới thành được." Cảnh Nguyên Chiêu lại nói.
"Cậu ấy nói chưa?" Phu nhân hỏi.
Cảnh Nguyên Chiêu lắc đầu "Vẫn chưa."
"Đúng là đứa nhỏ ngốc. Con gái Lục gia thẳng thắn ngây thơ, vạn người có một, cậu ấy còn do dự lâu như vậy." Phu nhân nói.
Cảnh Nguyên Chiêu "Tốt đến mấy cũng phải chính cậu ấy thích. Chuyện hôn nhân này, ngay cả con trai và em trai ruột của mẹ mà mẹ còn không ép được, sao có thể ép người khác?"
Phu nhân "..."
Nhan Tâm ở bên cạnh nghe đột nhiên cảm thấy không khí rất tốt.
Cảnh Nguyên Chiêu rất thích chọc ghẹo phu nhân, hơi giống trẻ con. Trẻ con nhận được rất nhiều tình yêu nên mới dám nghịch ngợm.
Mà miệng anh ngọt là chuyên để dỗ Nhan Tâm.
Có lẽ tương lai một ngày nào đó, anh rất chắc chắn Nhan Tâm yêu anh, anh cũng sẽ thỉnh thoảng chọc ghẹo cô vài câu, nghĩ như vậy, Nhan Tâm lại cảm thấy có chút ấm áp.
Cô vội thu lại tâm tư.
Phu nhân xắn tay áo muốn đánh con trai, Nhan Tâm vội vàng can ngăn, ba người ăn một bữa cơm tối rất náo nhiệt.
Cảnh Nguyên Chiêu náo loạn như vậy, sự đè nén mà Thịnh Nhu Trinh mang đến cho phu nhân, lập tức tan biến.
Sau bữa cơm, Nhan Tâm đi thăm Trương Nam Thù, phu nhân thì nói chuyện riêng với Cảnh Nguyên Chiêụ
"Mẹ, không vui thì đuổi cô ta ra ngoài, đoạn tuyệt quan hệ với cô ta." Cảnh Nguyên Chiêu nói "Cần gì vì cô ta mà bản thân mình đau lòng?"
"Đây là cắt đứt đường sống của nó." Phu nhân nói.
"Cô ta muốn cắt đứt đường sống của Châu Châu Nhi, là cô ta lòng dạ độc ác trước." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Phu nhân "Cha nó là vì cứu hai mẹ con chúng ta nên mới hy sinh. Phó quan chỉ có nghĩa vụ bảo vệ, không có trách nhiệm xả thân cứu giúp. Vì lẽ đó nên mẹ cũng không thể ép nó vào đường cùng."
Đây không chỉ là tình cảm mà cũng là vì danh dự Nếu phu nhân Đốc quân làm như vậy, chẳng khác nào nói cho thuộc hạ biết, xả thân cứu chủ, người nhà của mình cũng không được yên ổn.
Sau này ai còn nguyện trung thành?
Người bề trên không thể để lại cái cớ như vậy, sẽ tổn hại đến uy vọng.


⬅ Trước Tiếp ➡