Chương 909
Quân y đều là nhân tài thông thạo cả Trung y lẫn Tây y, kê cho anh ấy thuốc Tây giảm đau, lại viết một đơn thuốc, bảo anh ấy đến hiệu thuốc tɾong thành bốc mấy thang thuốc Bắc uống, trị cả gốc lẫn ngọn.
"Nếu không phải A Tinh, cậu thật sự nhịn được đến lúc ăn cơm xong à?" Lúc trở về, Lục Nhị thiếu gia còn trêu chọc Đường Bạch.
Đường Bạch "Cũng không đau lắm."
"Em gái tôi rất tốt, cậu lấy nó làm vợ, không thiệt thòi đâụ" Lục nhị thiếu gia nói.
Đường Bạch "Tứ tiểu thư rất tốt."
"Dưỡng bệnh cho tốt, sớm ngày bảo thiếu soái đi hỏi cưới giúp cậụ" Lục Nhị thiếu gia nói.
Chuyện này rất nhanh đã truyền đến tɾong quân, cũng không biết ai nhiều chuyện như vậy.
Tổng tham mưu nhìn thấy Đường Bạch, còn hỏi thăm bệnh tình của anh ấy.
"Cảm ơn ngài quan tâm, không có gì đáng ngại nữa rồi." Đường Bạch nói.
Cảnh Nguyên Chiêu cũng hỏi riêng anh ấy "Sao rồi, có muốn tôi cử người đi hỏi cưới giúp cậu không? Cậu tự mình suy nghĩ kỹ đi."
Đường Bạch "Được."
"Thật sự đồng ý rồi?"
"Tứ tiểu thư rất tốt. Anh yên tâm, tôi đã bằng lòng cưới cô ấy thì chắc chắn sẽ đối xử một lòng một dạ với cô ấy, chung thủy không hai lòng." Đường Bạch nói.
Cảnh Nguyên Chiêu cười cười "Nghĩ thông là tốt rồi. Người tôi chọn cho cậu, tuyệt đối không để cậu thiệt thòi."
Đường Bạch "Tôi sợ mình làm cô ấy thiệt thòi. Cô ấy có thể tìm được người tốt hơn."
"Tốt hơn cậu? Chưa chắc đã có. Nếu có thì Lục gia đã không chọn cậụ Người ta tìm con rể chứ không phải làm từ thiện." Cảnh Nguyên Chiêu nói.
Đường Bạch bật cười.
Rất nhanh, anh ấy và Lục Tinh đã bàn chuyện cưới hỏi.
Lục Tinh muốn gả cùng ngày với chị gái Lục Bồng, hoặc sớm hơn một ngày, nhưng đã bị cha mẹ cô ấy từ chối, vì bàn chuyện cưới hỏi cần có quá trình.
Bỏ qua quá trình này sẽ rước lấy lời dị nghị.
Dù là vậy, Lục Tinh vẫn rất vui vẻ. Cô ấy khá thích Đường Bạch, nói về ưu điểm của anh ấy là thao thao bất tuyệt, không hề biết xấu hổ.
Lục phu nhân nói cô ấy ngốc.
"Em có biết không, Thịnh Nhu Trinh cũng từng nghĩ đến việc gả cho phó quan trưởng Đường đấy?" Lục Bồng đột nhiên nói với em gái.
Tin này khá kín đáo, không mấy người biết, vừa hay Lục phu nhân nghe nói được.
Lúc Lục phu nhân và hai cô con dâu nói chuyện phiếm, lại không cẩn thận lỡ miệng, bị Lục Bồng nghe được.
Lục Bồng lập tức nói cho Lục Tinh.
"Chị ta?"
"Hai người họ là thanh mai trúc mã mà. Thảo nào trước đây phó quan trưởng không đồng ý, thì ra cậu ấy có ý này. So với con gái nuôi của phu nhân, chúng ta không bằng." Lục Bồng nói.
Lục Tinh nghe lời nói chua lè của chị gái, rất ngạc nhiên "Sao chị cứ nghĩ xấu cho người ta vậy?"
"Chị sợ em chịu thiệt "
Lục Tinh "Thứ nhất, em đẹp hơn Thịnh Nhu Trinh, thứ hai, của hồi môn của em chắc chắn cũng nhiều hơn chị ta, thứ ba, Đường Bạch chưa bao giờ nói anh ấy không thích em mà thích Thịnh Nhu Trinh. Nếu đã vậy, tại sao còn phải so đo chuyện nhỏ nhặt này?"
Lục Bồng bĩu môi "Em thật là nghĩ thoáng."
"Là chị quá nhỏ mọn, thảo nào chị và Tiểu Tống ngày nào cũng cãi nhaụ Chị suốt ngày cứ soi mói mấy chuyện này, ai ở với chị mà không cãi nhaụ" Lục Tinh nói.