Chương 908
"Cậu ăn cơm tối rồi hẵng đi." Lục phu nhân giữ Đường Bạch lại "Mấy lần muốn giữ cậu lại ăn cơm, cậu đều bận. Bên thiếu soái có gửi tin, nói lần này cậu về thành nghỉ phép."
Đường Bạch cười "Thật sự không cần phiền phức."
"Không phiền phức, có bữa cơm thôi mà." Lục phu nhân nói.
Đường Bạch đành phải nhận lời.
Nói thì đơn giản nhưng mọi việc lại được tổ chức long trọng, tất cả đều the0 quy cách chiêu đãi Tống thiếu gia, Tống thiếu gia là vị hôn phu của Lục Bồng.
Tổng tham mưu vẫn còn ở khu đóng quân, con trai cả Lục gia đang làm việc tɾong quân đội đồn trú ở nơi khác, chỉ có con trai thứ hai ở nhà.
Anh ấy ngồi tiếp Đường Bạch.
Đường Bạch cảm thấy hơi không thoải mái.
Không phải tɾong lòng mà là trên người. Mấy hôm trước thiếu soái không ở khu đóng quân, rất nhiều việc anh ấy phải phụ giúp xử lý, cơm cũng không kịp ăn đàng h0àng.
Hôm qua thiếu soái trở về, hai người cùng nhau ăn một bữa. Đường Bạch cảm thấy đói nên ăn hơi nhiều, lúc đó có hơi no căng.
Ruột bên trái đau âm ỉ.
Sáng nay cưỡi ngựa về thành, cảm giác đau tăng lên, may mà anh ấy có thể chịu đựng.
Đi nhà xí một chuyến nhưng cảm giác đau vẫn còn. Cứ bận rộn mãi, lúc ngồi xuống cảm giác càng dữ dội hơn.
Anh ấy không lên tiếng.
Lục phu nhân dặn dò xong thực đơn cho nhà ßếp, cũng đến nói chuyện với Đường Bạch.
Sau đó, con dâu cả, con dâu hai và hai vị tiểu thư Lục gia cũng đến ngồi.
Lục Bồng và Lục Tinh trông rất giống nhau, nhưng rất dễ phân biệt Lục Tinh cao hơn một chút, tính cách hoạt bát hơn, nơi khóe mắt đầu mày luôn rạng rỡ một niềm vui.
"Đường Bạch, anh có nghe nói chuyện náo nhiệt tɾong tiệc xuân phủ chúng tôi lần trước không?" Lục Tinh vừa đến đã hỏi anh ấy.
Đường Bạch cười nói "Nghe nói rồi, Tứ tiểu thư."
"Anh sao vậy? Trông có vẻ không thoải mái." Lục Tinh lại nói.
Mọi người đều nhìn về phía Đường Bạch.
Đường Bạch hơi ngạc nhiên, trên mặt vẫn cười "Không có."
"Giọng nói của anh cũng không tự nhiên. Có phải bị thương không?" Lục Tinh lại hỏi.
Lục phu nhân cũng lên tiếng "Thật sự bị thương à?"
Cơn đau bụng của Đường Bạch dần dồn dập, anh ấy cũng đành phải nói thật "Cưỡi ngựa về thành, không biết là do xóc nảy quá hay sao đó, bụng hơi bị sốc hông."
Thấy anh ấy quả nhiên không thoải mái, Lục phu nhân hơi biến sắc "Thằng nhóc này cũng thật thà quá, không thoải mái sao không nói sớm."
Lại dặn người "Mau đi lấy xe, đưa phó quan trưởng đi khám quân y."
Đường Bạch không thích làm phiền người khác, vội vàng xua tay "Tôi tự đi tìm quân y. Không có gì đáng ngại đâu, phu nhân."
Lục phu nhân lại rất cố chấp muốn tài xế đưa Đường Bạch đi.
Lục Tinh cũng đòi đi.
Cuối cùng là Lục Nhị thiếu gia đưa Đường Bạch đi, Lục Tinh đi cùng.
Đường Bạch cứ luôn miệng nói mình không sao. Nhưng quân y nói tình hình của anh ấy không mấy lạc quan, là bị đau bụng cấp tình.
"Có phải luôn không chịu ăn cơm đàng h0àng? Bận rộn thì không ăn, rồi có ngày lại ăn uống vô độ, dễ bị đau bụng cấp tính nhất." Quân y nói anh ấy "Đau bụng cấp tính chỉ là đau, nhưng kéo dài sẽ chết người đấy."
Lại nói anh ấy "Đau như vậy mà cậu cũng nhịn được à?"
Lục Nhị thiếu gia bị ông ta dọa giật nảy mình.
Sắc mặt Lục Tinh hơi tái.