Chương 911
"Phó quan trưởng Đường là người không tệ. Thật ra ban đầu tôi cũng hơi thích anh ấy. Nếu anh ấy khôn khéo hơn, trơn tru hơn chút, tán tỉnh tôi, làm con rể của cha tôi, tiền đồ không thể đong đếm." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm không nhịn được bị cô ấy chọc cười "Anh ấy mà là người như vậy thì cô sẽ nhanh chóng không thích anh ấy nữa."
Trương Nam Thù "Chị nói đúng."
Đối với tình cầu của Trương Nam Thù rất thuần túy, chính là người đó thích cô ấy.
Thích bản thân cô ấy chứ không phải quyền thế kèm the0 trên người cô ấy.
Khi cô ấy nhận ra Đường Bạch không có ý gì với con người cô ấy, cô ấy nhanh chóng vứt bỏ chút rung động ban đầu đó.
Bây giờ nói về chuyện cưới xin của Đường Bạch và Lục Tinh, Trương Nam Thù không có gợn sóng gì, chỉ đơn thuần là hóng chuyện, không liên quan đến mình.
"... Không nhắc đến họ nữa. Chúng ta ra ngoài chơi đi?" Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm hỏi cô ấy muốn đi đâụ
"Nghe nói Sanh Thu có bài hát mới, chúng ta đi nghe thử." Trương Nam Thù nói.
Nhan Tâm bật cười "Vú nuôi của cô đồng ý cho cô đến phòng khiêu vũ à?"
"Lén đi."
Nhan Tâm "..."
Cô gọi đïện trước cho phòng khiêu vũ Lệ Hiên, là quản sự Tôn Anh Lan nghe máy.
Sau khi tự nói tên, Nhan Tâm hỏi cô ấy có thể giữ một phòng riêng cho cô không, quản sự Tôn rất sảng khoái đồng ý.
Nhan Tâm và Trương Nam Thù thay quần áo trang điểm. Vì không có bạn nhảy nam, Nhan Tâm bảo phó quan thay tây trang, giả làm bạn nhảy nam, lại ngầm làm vệ sĩ.
Phòng khiêu vũ Lệ Hiên kinh doanh cực tốt, cửa ra vào đậu đầy xe sang.
Tiếng nhạc từ cửa kính thủy tinh vọng ra, du dương êm tai, hương rượu ngon hòa quyện thoang thoảng.
Nhan Tâm và Trương Nam Thù chọn phòng riêng trên lầu hai.
Phòng riêng của phòng khiêu vũ thực ra không phải là vị trí tốt, vị trí tốt nhất là hàng ghế khách quý đầu tiên ở sảnh lớn.
Chỉ có điều, hai người các cô là phụ nữ, dù bên cạnh có mang the0 "bạn nhảy nam" cũng không tiện ngồi nghênh ngang ở hàng ghế khách quý.
Phó Dung đích thân ra cửa đón hai người các cô.
Cô ấy mặc một chiếc sườn xám màu hạnh, búi tóc đơn giản, thần thái ung dung đĩnh đạc.
Có khách quý vào cửa nhìn thấy cô ấy, cô ấy cùng người đó hàn huyên trò chuyện, vô cùng chu đáo ra dáng. Đối phương dường như cũng rất tôn trọng cô ấy, đối đãi khách sáo mà thận trọng.
"... Em thật sự đã rèn luyện được rồi." Nhan Tâm cười nói với cô ấy.
Phó Dung cười nói "Vì đường chủ Trình có uy vọng, em cáo mượn oai hùm thôi."
Đây là cô ấy khiêm tốn.
Nhan Tâm và Trương Nam Thù vào phòng riêng, chờ Sanh Thu lên sân khấu, Phó Dung tiếp tục bận rộn công việc của mình.
Cửa sau có người gây rối, quản lý nói cho Phó Dung.
Phó Dung dẫn the0 hai tay bảo kê cao to lực lưỡng, đi xuống xử lý.
Gặp Chu Mục Chi sau khi vào cửa đang đứng ở bên cạnh xem náo nhiệt.
Chu Mục Chi nhìn thấy cô ấy lập tức nhìn qua, Phó Dung khẽ gật đầu với anh ta, đi tới.
Anh trai của một cô ca kỹ uống say đến gây sự "Nếu em không đưa tiền thì từ nay không được phép đi làm."
Cô ca kỹ kia bị anh ta kéo đến đứng không vững.
Có quản lý ở bên cạnh khuyên, gã say càng làm tới.