⬅ Trước Tiếp ➡

Phó Dung thấy vẻ mặt hoảng hốt của ca kỹ, bèn nói với bảo kê "Lên đánh cho anh ta một trận, đừng làm gãy tay gãy chân. Đánh đến khi anh ta xin tha thì thôi, rồi đánh ngất anh ta đi."
Bảo kê không nói hai lời liền đi làm.
Rất nhanh, sự kiêu ngạo của tên kia biến thành tiếng kêu gào và xin tha.
Ca kỹ đi đến bên cạnh Phó Dung, hạ thấp giọng "Bà chủ nhỏ, hay là thôi đi? Ngày mai anh ta lại tìm tôi trút giận."
"Cô kiếm tiền nuôi gia đình thì nên lấy ra khí thế. Cô là ca kỹ, cũng là ca kỹ của phòng khiêu vũ Lệ Hiên, khách và con gái nhà lành có thể coi thường cô, nhưng người nhà được cô nuôi không có tư cách.
Nếu ngay cả chút bản lĩnh này mà cô cũng không có thì sớm muộn gì cũng bị ăn sạch sành sanh, thà bây giờ về nhà tìm sợi dây thừng thắt cổ cho rồi, đỡ phải chịu khổ." Phó Dung thản nhiên nói.
Ca kỹ sợ đến không dám hó hé, một câu cũng không dám nói.
Vị quản sự trẻ tuổi này, bây giờ quản lý ca kỹ vũ nữ của phòng khiêu vũ Lệ Hiên, còn tàn nhẫn hơn cả quản sự nam bốn mươi tuổi.
Nhìn thì trẻ nhưng làm việc lại rất chu đáo, lại từng đi học, rất được hương chủ Tôn coi trọng và thiên vị, ca kỹ vũ nữ đều phải gọi Phó Dung một tiếng "bà chủ nhỏ", rất sợ cô ấy.
Chu Mục Chi xem một lúc lâụ Người anh trai say xỉn của ca kỹ bị đánh ngất, ca kỹ quay về chuẩn bị lên sân khấu, náo nhiệt kết thúc.
Anh ta nhìn về phía Phó Dung.
Phó Dung định quay về làm việc, Chu Mục Chi gọi cô ấy lại "Cô ăn tối chưa?"
"Không muốn ăn lắm." Phó Dung nói.
Cô ấy bận đến giờ vẫn chưa kịp ăn cơm.
Vừa rồi định ngồi tɾong văn phòng ăn một miếng, sư phụ cô ấy nói Nhan Tâm và Trương tiểu thư đến, cô ấy liền đặt đũa xuống đi sắp xếp phòng riêng, lại sắp xếp người trực, đích thân xuống đón.
"Bên kia có hạt dẻ rang, tôi qua mua một gói cho cô. Ăn vặt cũng coi như ăn cơm." Chu Mục Chi nói.
Phó Dung "Không cần..."
Cô ấy còn chưa nói xong, Chu Mục Chi đã đi sang bên kia đường.
Rất nhanh, anh ta mua xong một gói hạt dẻ rang và một củ khoai lang nướng.
Khoai lang nướng ngọt lịm, vừa bở vừa thơ๓, Phó Dung rất thích món này, nhận lấy từ từ ăn.
Chu Mục Chi "Mấy giờ cô tan làm?"
"Bình thường là hơn ba giờ sáng. Nếu có việc thì năm giờ." Phó Dung nói.
Phòng khiêu vũ là làm ca đêm.
Một giờ sáng đóng cửa. Là quản sự, Phó Dung cần phải xử lý xong tất cả mọi việc tɾong ngày mới có thể về nghỉ ngơi.
Cô ấy bắt đầu làm việc lúc năm giờ chiềụ
"Đợi cô tan làm, chúng ta đi ăn khuya nhé?" Anh ta hỏi.
Phó Dung "Muộn vậy làm gì có đồ ăn khuya? Tôi không ăn đâu, ở nhà sẽ chuẩn bị cho tôi, Nhị thiếu gia không cần bận tâm. Anh đi chơi đi."
Lại nói "Hôm qua Bình Bình còn hỏi anh, sao dạo này không đến tìm cô ấy."
Nói xong, cô ấy định quay đi.
Chu Mục Chi đột nhiên kéo lấy cánh tay cô ấy "Tôi với cô ta không có quan hệ gì, chỉ cùng cô ta nhảy hai lần."
Anh ta thuận thế trượt tay xuống, nắm lấy tay cô ấy.
Phó Dung sững sờ, muốn rút tay về, Chu Mục Chi nắm rất chặt, bóp đến xương tay cô ấy đau nhói "Cô ghen rồi à?"
Phó Dung bị anh ta nắm lấy tay, giãy không ra.


⬅ Trước Tiếp ➡