Chương 916
Rất nhanh, Quách phu nhân và Quách Ỷ Niên đi vào.
Quách phu nhân trắng trẻo mập mạp, mặc một chiếc sườn xám màu tím đậm thêu hoa hải đường, càng làm nổi bật vẻ quý khí và hiền lành của bà ta, Quách Ỷ Niên cũng mặc sườn xám màu vàng mơ thêu bách điệp xuyên hoa, duyên dáng yêu kiềụ
Trông thấy Nhan Tâm, Quách phu nhân và Quách Ỷ Niên hơi ngạc nhiên.
Rất nhanh, hai mẹ con họ thu lại vẻ kinh ngạc, tiến lên chào hỏi hàn huyên.
"... Trong trang viên có biếu mầm hương xuân mới. Năm nay mầm rất tốt, muốn gửi biếu phu nhân Đốc quân nếm thử." Quách phu nhân nói.
Tình cảm với phu nhân của cấp trên chính là được duy trì như vậy.
Quà cáp quý giá, ngược lại không thích hợp bằng rau quả đúng mùa.
Tặng chút đồ ăn tươi mới, vừa đạt được mục đích tặng quà vừa thể hiện tấm lòng lúc nào cũng nghĩ đến phu nhân Đốc quân của bà ta, rất là tốt.
Phu nhân Đốc quân quả nhiên cười rộ lên "Hôm qua còn đang nói muốn ăn trứng xào hương xuân. Cảm ơn, có lòng rồi."
"Một chút đồ ăn vặt thôi, mong phu nhân Đốc quân đừng chê." Quách phu nhân cười nói.
Nói xong chuyện chính, bèn bắt đầu trò chuyện phiếm.
Trò chuyện phiếm không có mục đích gì, chỉ là nghĩ gì nói đó, chủ yếu là kéo gần tình cảm.
Đề tài nói đến hôn sự của con cái, Quách phu nhân liền nói bà ta rất ngưỡng mộ Lục gia.
"Nghe nói Tứ tiểu thư Lục gia có nhân duyên tốt rồi. Lục phu nhân mệnh tốt, con cái đều đã định xong. Nhà tôi còn hai đứa, vẫn như hai con nhạn lẻ loi." Quách phu nhân nói.
Phu nhân Đốc quân "Duyên phận đến rồi, tự nhiên sẽ có nhân duyên tốt thôi."
"Phu nhân Đốc quân, bà cũng để ý giúp chúng tôi với." Quách phu nhân cười nói.
Phu nhân Đốc quân gật đầu "Được, tôi sẽ để ý xem. Nếu có người thích hợp thì tôi sẽ làm mai."
Quách phu nhân cảm ơn rối rít.
lòng biết rất rõ, phu nhân Đốc quân tuyệt đối sẽ không làm mai cho con cái Quách gia. Quan hệ chưa đến mức đó, làm ơn mắc oán.
Mà Quách gia cũng tuyệt đối không cần người phu nhân Đốc quân giới thiệu, nhà bọn họ thân thiết với phủ Tây, nên không thể nào chấp nhận phu nhân Đốc quân đứng ra mai mối.
Nhưng vẫn phải nói vậy.
Quách Ỷ Niên đứng một bên đột nhiên nói "Phu nhân Đốc quân, người xem con thế nào?"
Phu nhân Đốc quân cười cười "Ỷ Niên xinh đẹp thông minh, dĩ nhiên là tốt nhất tɾong vạn người rồi."
Quách Ỷ Niên "Vậy con làm con dâu của người, thế nào?"
Quách phu nhân hơi sững sờ, lập tức quát con gái "Ỷ Niên "
Bà ta thật sự bị dọa hết hồn.
Nhan Tâm nhìn về phía phu nhân Đốc quân.
Sắc mặt phu nhân Đốc quân không hề thay đổi, vẫn cười tươi như cũ, nụ cười dịu dàng mà thong dong, không chút miễn cưỡng.
Nhan Tâm liền nghe phu nhân Đốc quân cười nói "Con gái trẻ tuổi bây giờ thật không đơn giản, vừa hào phóng vừa sáng suốt. Cô làm con dâu của tôi, tôi cầu còn không được."
Quách Ỷ Niên cũng bị câu trả lời này làm cho sững sờ.
Cô ta cũng nhìn phu nhân Đốc quân, lại liếc mắt nhìn Nhan Tâm.
Phu nhân Đốc quân cười tươi, quay sang Quách phu nhân "Trọng Lẫm năm nay sắp hai mươi tư rồi. Nghe nói việc đàm phán với Trương soái bên Bắc Thành cũng sắp xong, cuối năm nó về. Hôn sự của nó, tôi vẫn luôn phiền lòng..."
Sắc mặt Quách Ỷ Niên hơi thay đổi.
Nụ cười của Quách phu nhân càng miễn cưỡng hơn.