⬅ Trước Tiếp ➡

Cô không cần phải sợ sệt rụt rè, lo trước lo sau nữa.
Mấy người nói chuyện xong, ai về phòng nấy ngủ.
Cô hầu gái tên Thạch Tiểu Lam kia, tiếp the0 cũng không có động tĩnh gì, yên yên tĩnh tĩnh làm việc ở chính viện.
Viện Tùng Hương cũng sống những ngày bình thường, không có bất kỳ thay đổi nào.
Mọi người đều giữ được bình tĩnh.
Lại qua mấy ngày, phu nhân Đốc quân đưa hai người đến cho Nhan Tâm dùng.
Đây là đã nói xong từ trước Tết.
Một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi. Chồng chị ấy họ Cát, the0 thói quen, bên Nhan Tâm có thể gọi chị ấy là chị Cát, một cô gái mười bảy mười tám tuổi, tên Vi Minh.
Quản sự tâm phúc của phu nhân đích thân đưa hai người họ đến.
"Chị Cát tính toán sổ sách rõ ràng nhất, biết chữ. Tương lai bà Phùng về hưu, chị Cát sẽ quản lý sổ sách tɾong viện của cô, trước mắt để chị Cát làm cấp dưới cho bà Phùng, Vi Minh cũng biết chữ, khá thông minh, còn biết chải tóc." Bà quản sự Đại Trúc nói.
Nhan Tâm cảm ơn.
Cô bảo bà Phùng dọn dẹp hai gian phòng bên còn lại, chuyển hết đồ đạc lặt vặt ra ngoài, sắp xếp phòng ở cho hai người họ.
Trong viện có thêm hai người, mọi người ban đầu không quen lắm.
"Họ có thể dạy chúng ta không ít việc. Đợi chúng ta chuyển đến phủ Đốc quân, sẽ không đến mức bị người ta cười chúng ta quê mùa." Nhan Tâm nói.
Tinh thần mọi người phấn chấn̵ hẳn lên.
Nhan Tâm "Mọi người khiêm tốn học hỏi, đừng xa cách với họ. Họ là người của phu nhân, lòng dạ là hướng về chúng ta."
Mấy người vội vàng vâng dạ.
Trong viện Tùng Hương được sắp xếp đâu ra đấy.
Có thêm chị Cát và hầu gái Vi Minh, chị Trình và những người khác không còn sợ Thạch Tiểu Lam ở chính viện nữa, lập tức thoải mái hơn rất nhiều, không khí cũng tốt hơn.
Chị Cát khiêm tốn lễ phép. Bà Phùng bảo chị ấy tiếp quản sổ sách, chị ấy liên tục từ chối, chỉ học the0 bà Phùng, tuyệt đối không vượt quá giới hạn.
Hầu gái Vi Minh thì thông minh hơn, cô ấy vừa đến đã nhận việc chăm sóc chó con Gạo Nếp, những việc khác cô ấy không xen vào.
Vì hai người họ cực kỳ có chừng mực, mấy ngày sau người tɾong viện Tùng Hương đã không còn lòng dạ chống đối họ, lại vì họ là người của phu nhân Đốc quân nên bà Phùng và những người khác rất kính trọng hai người họ, đối đãi với họ cũng rất khách sáo.
Hòa hợp rất tốt.
Nhan Tâm đi nói cho phu nhân Đốc quân biết.
Phu nhân Đốc quân nói cô "Châu Châu Nhi, con đã đào tạo được một nhóm người rất giỏi."
"Đều là may mắn thôi ạ." Nhan Tâm cười nói "Con còn muốn học hỏi thêm ở mẹ."
"Sau này chỉ cần con chịu học, mẹ đều dạy hết cho con." Phu nhân Đốc quân nói.
Nhan Tâm cười rộ lên.
Cô và phu nhân Đốc quân đang trò chuyện phiếm, phó quan vào thông báo, nói phu nhân của sư trưởng Quách Viên dẫn con gái Quách Ỷ Niên đến thăm phu nhân Đốc quân.
Các phu nhân quan chức này, dăm ba bữa lại phải tìm cớ đến qua lại với phu nhân Đốc quân, tỏ ra ân cần.
Là phu nhân Đốc quân, việc vỗ về các phu nhân của cấp dưới cũng là một phần trách nhiệm.
Phu nhân Đốc quân liền bảo Nhan Tâm đừng đi "Sau này phu nhân sư trưởng, phu nhân lữ trưởng dưới trướng A Chiêu cũng sẽ thỉnh thoảng đến thăm con. Con xem mẹ làm thế nào là được."
Nhan Tâm vâng dạ.


⬅ Trước Tiếp ➡