Chương 918
"Mẹ xưa nay có che chở con bao giờ " Quách Ỷ Niên cười lạnh. "Ban đầu nói tuổi của con xung khắc với bà nội, mẹ liền đồng ý đưa con đến nhà bà ngoại. Mẹ có bản lĩnh che chở con bao giờ?"
Trong lòng Quách phu nhân đau nhói, lập tức thấy chột dạ "Ỷ Niên..."
"Con nhất định sẽ gả cho Cảnh Nguyên Chiêu, Đốc quân thích con. Nếu mẹ là mẹ ruột của con thì nên giúp đỡ con, đừng có rụt rè sợ sệt." Quách Ỷ Niên nói.
Quách phu nhân "Nhưng phu nhân Đốc quân rất thích Nhan Tâm kia."
"Kết hôn rồi cũng có thể ly hôn, mất chồng. Mọi việc đều do người." Quách Ỷ Niên nói.
Quách phu nhân hơi sợ hãi, không muốn dính vào chuyện này.
Đồng thời, bà ta cũng hơi áy náy với con gái, muốn giúp con gái làm một chuyện lớn để hòa hoãn quan hệ mẹ con.
Cuối tháng ba, mấy trận mưa xuân rả rích trút xuống, lá cây tɾong sân càng thêm xanh đậm, bóng râm phủ kín mặt đất.
Những ngày Cảnh Nguyên Chiêu không ở tɾong thành, cuộc sống của Nhan Tâm tương đối bận rộn.
Cô lại bắt đầu thường xuyên ở hiệu thuốc, bào chế thuốc, dạy học và khám bệnh.
Hiệu thuốc mới ở phố Vạn Nguyên đã xây dựng gần xong, có lẽ cuối năm có thể mở cửa trở lại, Nhan Tâm đang đào tạo mấy người học trò.
"Lục tiểu thư, có tin vui." Trương Phùng Xuân cười hì hì báo cho cô.
Nhan Tâm chưa bao giờ thấy anh ấy cười vui vẻ như vậy, lập tức đoán được là chuyện gì, cười hỏi "Chị dâu có thai à?"
"Cô biết rồi à?"
"Anh vui thành thế này. Nếu không phải chị dâu có thai, tôi không nghĩ ra chuyện gì khác." Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân "Có rồi, gần ba tháng. Mấy hôm nay mẹ tôi bắt đầu ăn chay, cầu phúc cho mẹ con Nguyệt Nhi."
Nhan Tâm "Là con gái à?"
"Tôi bắt mạch thấy giống con gái." Trương Phùng Xuân nói.
Nhan Tâm "Chúc mừng anh nhé, anh Phùng Xuân."
Trương Phùng Xuân cảm ơn, vui mừng khôn xiết.
Nhan Tâm dặn dò nhị chưởng quỹ, lấy một ít thuốc bổ quý giá trên quầy, cử một tiểu nhị mang đến cho Vương Nguyệt Nhi.
Nhớ đến kiếp trước, Trương Phùng Xuân sống độc thân cả đời, luôn làm đại chưởng quỹ cho cô, hốc mắt Nhan Tâm hơi cay cay.
Sau khi sống lại, cô nỗ lực sống, không chỉ là tìm con đường cho riêng mình mà còn giúp đỡ những người xung quanh.
Mẹ của Trương Phùng Xuân có thuốc thang bồi bổ, cơ thể dần hồi phục khỏe ma͙nh, anh ấy cũng có một người vợ biết nóng biết lạnh, sắp được làm cha.
Cuộc sống có ý nghĩa, Nhan Tâm cũng không cảm thấy mệt mỏi nữa.
Buổi chiều, sau khi cô dạy học xong, đang cùng Trương Phùng Xuân đối chiếu sổ sách thì tiểu nhị vào nói "Cô chủ, đại chưởng quỹ, có khách quý đến, tìm cô chủ ạ."
Nhan Tâm thuận miệng hỏi "Ai?"
"Là Đại thiếu gia của Thanh Bang ạ." Tiểu nhị nói.
Nhan Tâm ngước mắt lên.
Trương Phùng Xuân nhìn sắc mặt cô, nói "Tôi ra xem sao."
Nhan Tâm đứng dậy "Không cần. Sổ sách anh mang về viện Tùng Hương, bảo bà Phùng đối chiếu giúp tôi. Tôi đi tiếp anh ta."
Chu Quân Vọng đang ngồi uống trà ở gian phòng nhỏ bên cạnh.
Thời tiết ấm lên, anh ta đã thay chiếc áo dài đơn, màu xanh da trời.
Tóc mai được cắt tỉa rất gọn gàng, tóc vẫn chải hết ra sau gáy, để lộ khuôn mặt điển trai. Xương hàm góc cạnh, càng làm nổi bật khí chất.
Ôn hòa mà vẫn sắc bén.
Lúc Nhan Tâm bước vào, anh ta đứng dậy "Đại tiểu thư."
"Quân gia." Nhan Tâm khẽ gật đầu "Có việc gì sao?"