Chương 919
"Dì tôi không được khỏe, cũng được một thời gian rồi, vẫn muốn mời Đại tiểu thư đến khám." Anh ta nói.
Nhan Tâm trước nay không từ chối bệnh nhân cầu y, nhưng cô không muốn đến công quán Chu gia, bèn nói "Quân gia, phu nhân có đi lại được không?"
"Không đi lại được."
"Nhà anh có xe ô tô, vậy thì dìu bà ấy lên xe đến đây. Tôi đợi ở đây." Nhan Tâm nói.
Chu Quân Vọng khẽ cười, con ngươi đen láy tĩnh lặng đến rợn người "Đại tiểu thư, cô có hiểu lầm gì với tôi nên mới phòng bị sâu như vậy. Sao tôi có thể hại cô?"
Nhan Tâm không nghĩ sẽ trở mặt với anh ta, bèn nói "Hôm nay tôi bận việc, không ra ngoài khám bệnh. Mời phu nhân đến đây cũng là yêu cầu chính đáng, Quân gia. Là anh suy nghĩ nhiều quá rồi."
Chu Quân Vọng cười khổ.
Anh ta nhìn cô, ánh mắt dần đậm lại, đôi môi là muốn mời Đại tiểu thư đến khám, tiền khám bệnh sẽ không thiếu của cô."
Nhan Tâm là thầy thuốc, sau vài câu qua lại, liền đồng ý đến khám.
Cô bảo Bạch Sương đi cùng.
Ngồi xe của Chu Quân Vọng, trên đường hỏi thăm bệnh tình của Chu phu nhân.
Sức khỏe của Chu phu nhân không tốt ỉ, đầu đau như búa bổ.
Nhan Tâm đến gặp Chu phu nhân, phát hiện bà ấy càng gầy gò hơn.
Kiếp trước tuổi thọ của bà ấy không dài, kiếp này cơ thể bà ấy cũng không tốt, trông không còn nhiều năm tháng nữa.
Nhan Tâm và bà ấy không thân thiết, chỉ đơn thuần là lòng trắc ẩn của thầy thuốc đối với bệnh nhân.
Cô bắt mạch cho Chu phu nhân trước. Mạch nhỏ, mềm, nhanh, rêu lưỡi trắng mỏng.
"... Đây là cơ thể suy nhược, nóng tɾong người, không có gì đáng ngại, phu nhân cứ yên tâm." Nhan Tâm nói.
Chu phu nhân vẫn là một người phụ nữ rất nghiêm nghị, nghe vậy không cười, chỉ nhàn nhạt nói "Mỗi lần cô đến, bệnh của tôi lại giảm ba phần."
Nhan Tâm cười cười "Đây là duyên giữa tôi và bà nhỉ. Bệnh của bà, vừa hay đều là bệnh tôi biết chữa."
"Còn có bệnh cô không biết chữa à? Cô là thiếu thần y mà." Chu phu nhân nói.
Nhan Tâm "..."
"Xem ra cái gọi là duyên phận, muốn có là có, muốn không có là không có." Chu phu nhân nói.
Bà ấy cũng không phải cố ý nói móc Nhan Tâm, mà là có ý bóng gió.
Nhan Tâm không tức giận, cũng giả vờ không hiểụ Cô lại hỏi Chu phu nhân một số bệnh tình, ví dụ như bắt đầu từ khi nào, lúc phát bệnh ra sao...
Khám bệnh xong, Nhan Tâm vẫn nói không đáng ngại "Giải tỏa uất ức, hạ hỏa là được, tôi kê một thang thuốc, uống nửa tháng. Nửa tháng sau, tôi lại đến tái khám."
Cô kê Thái tử sâm, Hợp hoan bì, Bá tử nhân, Toan táo nhân... trọng điểm là giảm nóng tɾong, bổ khí và điều hòa tâm mạch.
Kê đơn thuốc xong, lúc Nhan Tâm chuẩn bị rời đi, Chu phu nhân giữ cô lại dùng bữa.
"Quân Vọng, con tiếp thiếu thần y." Chu phu nhân nói "Ăn bữa cơm. Đi lại vất vả, đừng lúc nào cũng để bụng đói ra về."
"Thật sự không cần đâu ạ, Chu phu nhân."
"Ăn bữa cơm có mất thời gian đâụ" Chu phu nhân sa sầm mặt "Ngay cả ông nội của cô cũng không cố chấp như cô."
Nhan Tâm không để ý, chỉ cười nói "Trong nhà thật sự có chút việc. Đành hôm khác vậy. Lần sau đến tái khám, nếu thời gian dư dả thì tôi sẽ làm phiền bà saụ"
Cô không đợi Chu phu nhân nói thêm gì nữa, xoay người rời đi.
Chu Quân Vọng vẫn tiễn cô, xin lỗi cô.