⬅ Trước Tiếp ➡

"Tôi không muốn." Một lúc lâu sau cô mới ngẩng mặt lên "Rất xin lỗi Quân gia, tôi chưa từng nghĩ sẽ đi Hồng Kông với anh. Trước đây không có, bây giờ cũng không có."
Cô cuối cùng cũng có cơ hội, trả lời câu hỏi mà kiếp trước cô đã không trả lời anh ta.
Đến hôm nay, quan hệ của họ có lẽ đã chấm dứt.
Nếu kiếp trước và kiếp này tương thông, ít nhất câu hỏi này của anh ta là chân thành và thiện ý.
Chu Quân Vọng bước lên một bước "Cô có biết tôi rất thích cô không?"
Nhan Tâm "Bây giờ tôi biết rồi. Rất xin lỗi, tôi không thể chấp nhận tấm lòng của anh."
"Tôi chưa chắc đã không bằng Cảnh Nguyên Chiêụ" Anh ta nói "Cô và cậu ta là người của hai thế giới. Cô sẽ hối hận."
"Anh thấy chúng ta là người cùng một thế giới?"
"Phải. Ít nhất cô và tôi có tính tình hợp nhaụ" Chu Quân Vọng nói "Chúng ta hợp nhau hơn. Cảnh Nguyên Chiêu không xứng với cô."
"Anh ấy xứng." Nhan Tâm nói "Ngược lại, tôi thấy anh không xứng."
Chu Quân Vọng sững sờ.
Nhan Tâm xoay người rời đi, bước chân rất nhanh, rời khỏi công quán Chu gia.
Cô ngồi tɾong xe, trầm tư hồi lâụ
Sự việc đến nước này, có lẽ cô đã h0àn toàn mất đi người bạn Chu Quân Vọng.
So với lần trước đối mặt với việc mất đi Thịnh Nhu Trinh, Nhan Tâm đã có chuẩn bị tâm lý, không cảm thấy buồn bã. Chỉ giống như ngồi xe qua đường, bánh xe cán qua hòn đá, hơi xóc nảy một chút.
Trong lòng khẽ run lên, một chút gợn sóng nhỏ.
Trở lại viện Tùng Hương đã là h0àng hôn.
Lúc ăn tối Nhan Tâm cứ ngẩn ngơ, đến nỗi bà Phùng phải hỏi cô "Tiểu thư, có chuyện gì sao?"
"Không có chuyện gì." Nhan Tâm nói "Mất đi một thứ, tɾong lòng không nỡ lắm. Ngày mai sẽ không sao nữa."
Ngày hôm sau, Nhan Tâm vẫn đến hiệu thuốc.
Cô vừa đến không lâu, Chu Quân Vọng đến tìm cô.
Anh ta đến một là mua thuốc, hai là xin lỗi Nhan Tâm.
Anh ta nói "Hôm qua tôi quá đường đột. Cô đừng để ý, cũng hy vọng chúng ta đừng vì vậy mà xa cách."
Nụ cười của Nhan Tâm rất giả tạo, chính cô cũng biết.
Cô cười nói "Sẽ không đâụ Có lẽ Quân gia đã quên, tôi là hương chủ của Thanh Bang, chúng ta vĩnh viễn sẽ không thật sự xa cách."
Cô đã h0àn toàn buông bỏ đoạn tình bạn này.
Từ nay về sau, anh ta đối xử với cô thế nào, cô sẽ đáp lại thế đó.
Anh ta mà làm tổn thương cô nữa, Nhan Tâm cũng sẽ báo thù.
"Vậy thì tốt." Chu Quân Vọng nói.
Anh ta cảm nhận được cảm xúc của Nhan Tâm. Anh ta là người rất nhạy bén, biết Nhan Tâm xa lánh mình, tɾong nụ cười thoáng thêm chút cay đắng.
Lấy thuốc xong, Chu Quân Vọng rời khỏi hiệu thuốc về nhà.
Em trai anh ta là Chu Mục Chi đến thăm dì.
Hai anh em hiếm khi gặp nhau, Chu Quân Vọng hỏi anh ta "Em và Phó Dung kia, bây giờ thế nào rồi?"
Chu Mục Chi hơi ċһán nản "Chẳng ra sao cả, cô ấy không thèm để ý đến em."
Chu Quân Vọng "Em có kế hoạch gì?"
Chu Mục Chi nghe câu hỏi này, có chút không hiểu "Kế hoạch? The0 đuổi phụ nữ mà cũng lập kế hoạch được à? Đều là đi một bước tính một bước."
Khuôn mặt Chu Quân Vọng, khuất tɾong bóng râm dưới mái hiên, mờ mịt không rõ.
Anh ta nói "Nếu em muốn, anh có thể cho người bắt cóc cô ấy. Các em đến nơi khác, đợi sinh con đẻ cái rồi, người và tim của cô ấy đều là của em."


⬅ Trước Tiếp ➡