⬅ Trước Tiếp ➡

Chu Mục Chi bị anh trai mình dọa cho hết hồn.
Anh ta vội vàng lắc đầu "Đừng mà Anh điên rồi à?"
Sắc mặt Chu Quân Vọng khó đoán, dường như không nghe thấy lời phản đối của anh ta, tiếp tục nói "Hồng Kông thế nào? Bên đó cũng có phòng khiêu vũ, nếu cô ấy muốn làm việc, có thể tìm một công việc mới."
Chu Mục Chi "Anh "
Chu Quân Vọng nhìn anh ta.
"Anh, anh đừng làm bậy. Nếu cô ấy thích em thì tốt quá rồi. Nếu cô ấy không thích là do em không có bản lĩnh. Đừng làm hại cô ấy mà anh." Chu Mục Chi cầu xin nhìn anh ta "Anh, em rất thích cô ấy, anh đừng hại cô ấy."
"Thế nào là hại?" Chu Quân Vọng đột nhiên nổi nóng "Em nói muốn có cô ấy, nhưng lại không chịu bỏ tâm tư?"
Chu Mục Chi bị hỏi đến ngớ người.
Một lúc lâu sau, anh ta mới ấp úng "Cũng không thể dùng tâm tư xấu xa được chứ?"
"Tâm tư còn phân biệt tốt xấu à? Thủ đoạn của người khác còn bẩn thỉu hơn em, nhưng người ta lại có được. Không chỉ có được người của cô ấy, thậm chí có thể có được trái tim của cô ấy. Đến lúc đó em sẽ hận mình quá quân tử." Chu Quân Vọng nói.
Chu Mục Chi nghe đến đây, cảm thấy lời nói của anh trai mình có ẩn ý.
Anh ta ngạc nhiên liếc nhìn anh trai mình "Rốt cuộc anh muốn làm gì? Hình như anh không phải đang nói chuyện của em."
"Vậy anh đang nói ai?" Chu Quân Vọng hỏi anh ta.
Chu Mục Chi không dám trả lời.
Anh ta biết anh trai mình thích thiếu thần y Nhan Tâm. Mà anh trai anh ta dường như bị kích động, bắt đầu nghĩ đến chiêu trò xấu xa.
The0 đuổi phụ nữ rất khó, điểm này Chu Mục Chi cũng có thể nghiệm.
Rất nhiều lúc, phụ nữ không để ý đến mình, mình có sức mà không có chỗ dùng. Muốn đối tốt với cô ấy, tiền đề là cô ấy bằng lòng cho mình đến gần.
Không thấy hy vọng, không có điểm dừng, Chu Mục Chi biết như vậy rất vất vả.
Anh ta ráng kiên trì thêm chút nữa. Nếu thực sự không được thì đành từ bỏ. Bảo anh ta đi làm hại Phó Dung, bắt cóc cô ấy đến nơi khác, ép cô ấy sống cùng mình, Chu Mục Chi không làm được.
Nếu người khác đối xử với anh ta như vậy, anh ta sẽ hận đến thấu xương.
Phụ nữ cũng là người, đâu phải đồ vật.
"Anh mình không lẽ muốn đối xử với thiếu thần y như vậy?" Trong đầu Chu Mục Chi nổ tung.
Đây là tự tìm đường chết.
Người ta không chỉ là góa phụ mà còn là con gái nuôi của chính phủ quân sự, sắp làm thiếu phu nhân của chính phủ quân sự.
Chu Mục Chi tình cờ nghe mấy vị đường chủ nói chuyện phiếm nhắc tới.
Nếu anh trai anh ta muốn bắt cóc Nhan Tâm, đưa cô đến nơi khác, đây là gây chiến với toàn bộ chính phủ quân sự, thuần túy là hành vi tìm chết.
Chu Mục Chi nơm nớp lo sợ. Nhưng anh ta lại không dám nói chuyện này cho người khác biết.
Đó là anh trai anh ta.
Lỡ như anh ta đoán sai, chẳng phải là hại anh trai mình sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, Chu Mục Chi đều cảm thấy rất khó xử. May mà đầu óc của vị thiếu gia ngốc nghếch này chỉ lớn bằng hạt dưa, anh ta sầu não một ngày, ngày hôm sau đi uống rượu với đám bạn bè hư hỏng, bèn quên bẵng chuyện này ra sau đầụ


⬅ Trước Tiếp ➡