⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm nhắm chặt mắt.
Nhiễm trùng sau phẫu thuật, không có Sulfanilamide có thể sẽ chết người, nên bác sĩ mới nói chỉ có ba phần chắc chắn.
Trước đây ông nội cô từng nghiên cứu một loại thuốc, chính là cải tiến trên cơ sở Lục Thần Hoàn, để hiệu quả vượt trội hơn, dùng cho các ca sốt cao sau khi bị thương mất máu trên diện rộng.
Tiếc là đến lúc chết ông vẫn không thành công.
Nhan Tâm từng tìm hiểu quá trình nghiên cứu phát triển thuốc Tây, biết rằng nghiên cứu của ông nội thiếu mất khâu "thực tiễn".
Lúc về đến nhà, Nhan Tâm lại vội vội vàng vàng lật tìm bút ký ông nội để lại, muốn tìm đoạn viết về Lục Thần Hoàn.
Cô xem đi xem lại ghi chép của ông nội.
Chưa đến một trang giấy, cô lật qua lật lại xem cả đêm.
"Tiểu thư, cô có muốn ăn chút gì khuya không?" Chị Trình vào hỏi cô.
Nhan Tâm lắc đầu "Tôi không đói."
"Cô giữ gìn sức khỏe." Chị Trình nói "Tôi nghe nói tình hình của Trương phu nhân vẫn không lạc quan lắm. Cô mà không khỏe thì ai cứu cô ấy?"
Nhan Tâm ừ một tiếng.
Cô đầy tâm sự, nói với chị Trình "Anh Phùng Xuân nói anh ấy hối hận đã không đóng cửa hiệu thuốc sớm hơn. Chị Trình, dù đau đớn tột cùng, nhưng anh ấy cũng chỉ tự trách mình, không hề trách tôi."
Chị Trình đau lòng vô cùng "Lục tiểu thư, đây không phải lỗi của cô "
"Tôi biết, nhưng trách người khác bao giờ cũng dễ dàng hơn tự trách mình." Nhan Tâm nói "Dù là vậy, anh Phùng Xuân cũng không trách tôi. Tôi đã bỏ qua những người thân thực sự bên cạnh mình, lại đi coi những tình cảm mờ mịt vô dụng͟͟ kia là sự cứu rỗi."
Trương Phùng Xuân, chị Trình và Bán Hạ, đây mới là sự ấm áp lớn nhất kiếp trước của cô, hơn nữa họ chưa bao giờ thay đổi.
Nhan Tâm dựa vào đâu mà phải đau lòng vì Thịnh Nhu Trinh và Chu Quân Vọng?
Cho đến khi xảy ra chuyện lớn như vậy, vào lúc sinh tử cận kề, cô đột nhiên khai sáng.
Cô không chìm vào nỗi buồn "vận mệnh không thể trái" mà rất tích cực tìm kiếm phương pháp cứu vãn.
Trước đây mỗi lần gặp chuyện, Nhan Tâm đều sẽ đau buồn, dồn nén trước, nhưng giờ phút này cô lại h0àn toàn vứt bỏ.
Cô thật sự đã lột xác.
"Chị Trình, nấu cho tôi bát mỳ." Nhan Tâm nói rồi, tiếp tục xem sách y.
Chị Trình "Vâng."
Hôm đó Vương Nguyệt Nhi tỉnh lại, toàn thân đều đau, ban đêm bắt đầu sốt.
Đến ngày thứ ba, cơ thể cô ấy chảy ra mủ dịch bất thường.
Mẹ ruột, mẹ chồng chăm sóc cô ấy đều sợ hãi, lại thấy cô ấy sốt cao không hạ, hai người phụ nữ sợ đến chân tay mềm nhũn.
Trương Phùng Xuân nói "Đưa Nguyệt Nhi đến bệnh viện giáo hội thôi."
Bà Vương đồng ý, mạng của con gái quan trọng.
Bệnh viện giáo hội tiếp nhận Vương Nguyệt Nhi, nhưng nói tình hình của cô ấy rất không lý tưởng. Vết thương của cô ấy đã chậm trễ ba ngày, e là sẽ chết trên bàn mổ.
Nhan Tâm phiên dịch lại lời của bác sĩ Tây cho Trương Phùng Xuân nghe.
Trương Phùng Xuân không nói cho mẹ và mẹ vợ biết, nói với Nhan Tâm "Phẫu thuật cho cô ấy đi, g͙iành lấy một tia hy vọng sống."
Nhan Tâm đi nói cho bác sĩ Tây biết.
Lúc phẫu thuật, Nhan Tâm và Trương Phùng Xuân đợi của ông nội.
"... Thay đổi liều lượng xạ hương có lẽ có thể đạt được hiệu quả lý tưởng của ông nội tôi." Nhan Tâm nói.
Trương Phùng Xuân "Xạ hương có thể tiêu sưng giảm đau, cô muốn tăng hay giảm liều lượng?"


⬅ Trước Tiếp ➡