⬅ Trước Tiếp ➡

Kẻ tấn công cô ấy có quyền cước rất lợi hại, Vương Nguyệt Nhi bị đá một đá, lúc đó đã suýt ngất đi, người đó còn đạp ma͙nh lên bụng cô ấy một cái, cô ấy rơi vào hôn mê.
Người chưa tỉnh, máu đã thấm đẫm quần áo.
Trương Phùng Xuân cứu về được một mạng của Vương Nguyệt Nhi, đứa bé cứ thế mất đi.
Sau này, có lẽ Vương Nguyệt Nhi không thể mang thai được nữa, khoang bụng của cô ấy bị tổn thương nghiêm trọng, có thể hồi phục sức khỏe hay không cũng khó nói.
"... Đáng lẽ tôi nên nghe lời cô, đóng cửa hiệu thuốc." Sắc mặt Trương Phùng Xuân xám xịt, muốn khóc mà cố gắng kìm nén.
Nhan Tâm vỗ nhẹ lên vai anh ấy.
Vương Nguyệt Nhi tỉnh lại, vô cùng yếu ớt, mẹ ruột và mẹ chồng cô ấy ngồi bên giường lau nước mắt.
Nhan Tâm vừa mới nghĩ đến, mình sống lại đã thay đổi vận mệnh của Trương Phùng Xuân, anh ấy sắp được làm cha. Trong nháy mắt, cảnh đẹp tan vỡ.
"... Đừng buồn. Cô chủ, cô cũng đừng khóc. Tôi còn sống mà." Vương Nguyệt Nhi nói.
Nhan Tâm quay mặt đi, lau nước mắt rồi mới lên tiếng "Chị dâu, chị cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Tôi bắt mạch cho chị, sẽ ổn thôi."
Vương Nguyệt Nhi bị thương rất nặng̝.
Nhan Tâm xem đơn thuốc Trương Phùng Xuân kê, đề nghị anh ấy "Anh Phùng Xuân, đưa chị dâu đến bệnh viện giáo hội đi. Có lẽ, chị ấy cần phải cắt bỏ tử cung."
The0 tình hình này của cô ấy, kéo dài sẽ chết, bây giờ chỉ là tạm thời thoát khỏi nguy hiểm.
Nhan Tâm không biết phẫu thuật, Tây y cô cũng chỉ học được đôi chút.
Trương Phùng Xuân "Lục tiểu thư, tôi không biết nói với cô ấy thế nào, cũng không biết nói với mẹ vợ và mẹ tôi ra sao."
"Tôi có thể nói thay anh." Nhan Tâm nói "Không có gì quan trọng hơn việc được sống."
Trương Phùng Xuân im lặng hồi lâu, nức nở thành tiếng "Có lẽ tôi nên nghe lời cô, đóng cửa hiệu thuốc mấy hôm, biết đâu đã tránh được tai ương này."
Tim Nhan Tâm như bị dao đâm một nhát thật ma͙nh.
Cô đi nói chuyện này với Vương Nguyệt Nhi, mẹ của Vương Nguyệt Nhi và mẹ của Trương Phùng Xuân.
Cả ba người phụ nữ đều sững sờ nhìn cô.
"Không được không được, cắt rồi còn sống được không? Cứ bồi bổ là khỏe thôi mà." Mẹ của Vương Nguyệt Nhi sợ đến trắng cả mặt.
Mẹ của Trương Phùng Xuân cũng phản đối "Nguyệt Nhi đã đau lắm rồi, còn phải chịu thêm tội này nữa à?"
Vương Nguyệt Nhi nhìn Nhan Tâm, muốn tìm thấy hy vọng từ trên mặt cô.
Nhan Tâm chỉ nói "Càng kéo dài sẽ càng nghiêm trọng. Tôi đi liên hệ bệnh viện giáo hội, mọi người tự suy nghĩ kỹ đi. Ba ngày sau, bắt buộc phải đưa chị dâu đến bệnh viện giáo hội."
Vương Nguyệt Nhi khóc lóc lên tiếng "Cô chủ, ngay cả cô cũng không cứu được tôi sao?"
Nhan Tâm "Tôi không chắc chắn. Tôi từng thấy bệnh nhân vì thế mà chết, cũng từng thấy bệnh nhân tin tưởng bệnh viện giáo hội mà sống."
Vương Nguyệt Nhi òa khóc nức nở.
Nhan Tâm rời khỏi Trương gia, đi tìm bệnh viện giáo hội.
Cô biết nói tiếng Anh, trao đổi trực tiếp với bác sĩ, nói rõ tình hình của Vương Nguyệt Nhi.
Bác sĩ dẫn cô đi tìm một bác sĩ nội khoa.
"Chỉ có ba phần hy vọng." Bác sĩ nói.
Nhan Tâm "Có kiếm được Sulfanilamide không?"
Bác sĩ "Sulfanilamide là gì?"
Sulfanilamide Trương Phùng Xuân đưa cho Nhan Tâm lần trước đã dùng hết rồi.
Đợi đến khi nó được phổ biến ở các bệnh viện Tây y của Nghi Thành, cũng phải bảy tám năm nữa.


⬅ Trước Tiếp ➡