⬅ Trước Tiếp ➡

Tiểu nhị hơi ngạc nhiên, đánh giá anh ta kỹ lưỡng “Anh là thứ trưởng Quách của Sở cảnh sát đúng không? Trước đây anh từng đến rồi. Chủ quán đến bệnh viện giáo hội rồi, phu nhân của đại chưởng quỹ nhà chúng tôi, thảm quá...”
Quách Đình “...”
Tiểu nhị lải nhải không ngừng, quen buôn chuyện với khách, nhưng đầu óc Quách Đình lại như bị một cây kim đâm ma͙nh vào, đau đến nỗi anh ta giật nảy mình.
Anh ta chắt lọc được một ý từ mớ lời vô nghĩa của tiểu nhị Nhan Tâm không xảy ra chuyện gì, cô vẫn đến bệnh viện giáo hội.
Rõ ràng Quách Đình đã thấy Quách Ỷ Niên dẫn người trèo vào sân saụ
Lần này Quách Ỷ Niên dẫn the0 ba cao thủ, là ám vệ do nhà ngoại đào tạo ra, thân thủ lanh lẹ.
Thêm cả Quách Ỷ Niên, nếu cả bốn người vây công Bạch Sương, Bạch Sương cũng chưa chắc thắng nổi. Mà Nhan Tâm lại trói gà không chặt, còn bị đột kích bất ngờ.
“Không đúng ”
Phu nhân của Trương Phùng Xuân xảy ra chuyện đã ba ngày, Nhan Tâm không nhất thiết phải kéo đến tối nay mới đến bào chế thuốc.
Cô đến hiệu thuốc là để dụ người vào bẫy.
Trước đó hiệu thuốc của cô liên tục mấy ngày có bệnh nhân tɾúng độc nhẹ, nhằm dụ cô đến, nhưng cô không đến. Sau đó, Vương Nguyệt Nhi xảy ra chuyện ở phía sau hiệu thuốc.
Hiệu thuốc đã bị Quách Ỷ Niên thăm dò qua.
Nhan Tâm biết
Nhan Tâm đoán được Quách Ỷ Niên sẽ chọn ra tay ở đây, nên cô cố tình ở lại.
Quách Đình vội vàng chạy đi.
Tiểu nhị thấy rất kỳ lạ, gọi anh ta một tiếng, anh ta đã nhanh chóng khởi động xe hơi.
Hiệu thuốc đóng cửa lại, vị phó quan tɾong bóng tối nói với tiểu nhị “Ngủ đi, không có chuyện gì đâụ”
Tiểu nhị mơ màng, mệt mỏi cả ngày, lại không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, bèn đi ngủ.
Quách Đình xông vào bệnh viện giáo hội.
Ca phẫu thuật vẫn chưa kết thúc, Nhan Tâm và mẹ con Trương Phùng Xuân, người nhà, bạn bè thân thiết của Vương Nguyệt Nhi, thậm chí cả mấy người hàng xóm thân quen đều đang ngồi ở khu vực chờ của bệnh viện.
Ngoài bọn họ ra, không còn người nhà bệnh nhân nào khác.
Quách Đình xông vào, mọi người đang im lặng đều nhìn về phía anh ta.
Sắc mặt anh ta tái mét, đi về phía Nhan Tâm “Đại tiểu thư.”
Nhan Tâm khẽ nhíu mày “Thứ trưởng Quách, có chuyện gì sao?”
“Mời Đại tiểu thư ra ngoài nói chuyện.” Quách Đình nói.
Nhan Tâm nhìn sâu vào anh ta một cái, đứng dậy, cùng anh ta đi ra dưới mái hiên bệnh viện.
Đầu tháng tư, không có trăng, chỉ có ánh sao lấm tấm, phản chiếu ánh đèn vàng vọt thưa thớt của bệnh viện, khuôn mặt người như bị phủ một lớp lụa mỏng.
Quách Đình mở lời liền nói “Đại tiểu thư, tôi xin lỗi cô. Có thể hay không, bảo Bạch Sương tha cho em gái tôi?”
Nhan Tâm “Lời này có ý gì? Tôi không hiểụ”
“Bạch Sương đi đâu rồi?”
“Người làm bên cạnh tôi còn phải giải thích tung tích của cô ấy cho thứ trưởng Quách sao?” Nhan Tâm hỏi.
Quách Đình rất gấp gáp, sắc mặt cũng khó coi “Đại tiểu thư, chúng ta đều là người nhà của chính phủ quân sự, người cùng một phe, không cần phải sống chết đòi mạng, mất hòa khí. Làm ầm ĩ quá, Đốc quân và phu nhân Đốc quân cũng khó xử.”
“Thứ trưởng Quách, tôi ngu dốt. Anh vừa đến đã nói những lời này, tôi một câu cũng không hiểụ Anh có thể nói rõ ràng hơn một chút không?” Nhan Tâm hỏi.
Quách Đình nghẹn họng.


⬅ Trước Tiếp ➡