⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm nhìn sắc mặt anh ta “Quách tiểu thư mất tích rồi đúng không?”
Quách Đình “Phải.”
“Thứ trưởng Quách chắc chắn cô ta mất tích rồi sao? Biết đâu cô ta đi chơi rồi, hoặc là trốn ở nhà ngủ rồi.” Nhan Tâm nói.
Quách Đình lại sững sờ.
Anh ta chưa hề đi kiểm chứng đã vội vã chạy đến chỗ Nhan Tâm.
So với em gái anh ta, tâm lý làm chuyện xấu của anh ta kém hơn. Có lẽ là do sự giáo dục anh ta nhận được từ nhỏ, không đủ để khiến anh ta thờ ơ với kế hoạch của em gái mình.
“Quách tiểu thư võ nghệ cao ℭường, thông minh cẩn thận, ra vào luôn có người đi the0. Còn tôi chỉ là một người bình thường, ngoài Bạch Sương ra không có tùy tùng nào khác.
Thứ trưởng Quách lo lắng em gái xảy ra chuyện, không đi kiểm chứng mà đến hỏi tôi trước, đây là vì sao?” Nhan Tâm nhìn Quách Đình chăm chú, hỏi anh ta từng chữ một.
Tim Quách Đình chấn̵ động.
Anh ta đã để lại thóp
“Thứ trưởng Quách, tại sao anh lại lo lắng? Có thể nói cho tôi biết không? Tôi và Quách tiểu thư không hề có giao tình, sao anh lại nghi ngờ đến tôi chứ.” Nhan Tâm lại nói.
Quách Đình không nói nên lời.
Lúc anh ta rời khỏi bệnh viện, trông vô cùng thảm hại.
Anh ta vội vã đi tìm người.
Nhan Tâm ngồi lại bên cạnh Trương Phùng Xuân.
Trương Phùng Xuân “Anh ta đến làm gì?”
“Nói mấy lời vô vị lắm, tôi cũng không biết nữa.” Nhan Tâm nói.
Ca phẫu thuật của Vương Nguyệt Nhi, sáu tiếng mới kết thúc, cô ấy vẫn nằm tɾong phòng bệnh, không cho phép người không liên quan vào thăm.
Nhan Tâm liên tục trao đổi với bác sĩ Tây.
Sau phẫu thuật, Vương Nguyệt Nhi bắt đầu sốt cao.
Nhan Tâm hết Sulfanilamide, đành phải dùng thuốc do chính mình bào chế, cô gọi nó là “Lục Thần Tán”, dùng cho Vương Nguyệt Nhi.
Không phải thuốc tiêm, hiệu quả giảm đi rất nhiềụ
Vương Nguyệt Nhi thập tử nhất sinh, mãi đến ngày thứ năm sau phẫu thuật mới h0àn toàn thoát khỏi nguy hiểm, cơn sốt cao đã hạ.
Cả người cô ấy gầy rộc đi.
Người nhà có thể vào phòng bệnh chăm sóc cô ấy, Trương Phùng Xuân khóc như mưa.
Anh ấy nắm lấy tay cô ấy “Nguyệt Nhi, Lục tiểu thư đã cứu em một mạng ”
Nếu không phải Nhan Tâm ba ngày không ngủ không nghỉ nghiên cứu phương thuốc của ông nội, cũng không bào chế ra được Lục Thần Tán, không trị được nhiễm trùng sau phẫu thuật.
Giai đoạn này, rất nhiều người Hoa Hạ không tin tưởng Tây y, ngoài việc dư luận chống Trung y chưa bắt đầu, cũng là do thuốc Tây hữu hiệu vẫn chưa được truyền vào.
Một khi có thuốc Tây như Sulfanilamide, Trung y liền không có sức phản kháng tɾong phương diện ngoại thương, cấp cứụ
Thật ra nội khoa, ngoại khoa đều là y thuật, Trung y và Tây y đều có sở trường riêng.
Chỉ là một bên có cách nói rõ ràng, các loại tên bệnh, tên thuốc, các loại giải thích, đem khoa học vốn đáng tin nhất, áp dụng͟͟ vào y học, tự nhiên có thể thu phục lòng người.
Còn Trung y, tên bệnh, chẩn đoán không có sức thuyết phục, không có nền tảng lý luận “khoa học” đáng tin cậy làm gốc rễ, lại bị báo chí công kích hết lần này đến lần khác.
Sau khi mất đi lòng người, tác dụng͟͟ của nó bị hạ thấp rất nhiềụ Cộng thêm việc Trung y quả thực không bằng Tây y tɾong mảng cấp cứu, rõ ràng là ngang tài ngang sức, nhưng lại bị gán cho cái mác “lạc hậu, ngu muội, mê tín”, tụt dốc không phanh.


⬅ Trước Tiếp ➡