⬅ Trước Tiếp ➡

Ông ta mắng chửi Quách Đình “Nó ngu, mày cũng ngu the0 nó à? Ả Nhan Tâm kia, cô ta tà môn lắm, lâu như vậy rồi chúng mày không nhìn ra à?”
Lòng Quách Đình rối như tơ vò.
Nhan Tâm quả thực có chút lợi hại, nhưng nếu không phải tự mình trải qua, sẽ không tin phục.
Anh ta và Quách Ỷ Niên nói chuyện về Nhan Tâm, Quách Ỷ Niên sẽ nói “Là do bọn họ không có bản lĩnh mới ngã vào tay cô ta.”
Bây giờ chịu thiệt lớn, có nỗi khổ không nói nên lời.
Không phải người khác không có bản lĩnh mà là người phụ nữ Nhan Tâm này, quả thực rất đáng sợ.
“Sư trưởng, vợ chồng g͙ià chúng ta đi cầu xin Nhan Tâm Mười ngày rồi, Ỷ Niên cũng đã chịu trừng phạt. Cầu xin Nhan Tâm tha cho nó, sau này chúng ta sẽ nhớ ơn của cô ta.” Quách phu nhân nói.
Quách Viên có chút do dự.
Quách Đình “Con cũng đi. Vì em gái, dù có quỳ xuống trước mặt cô ta cũng được.”
Lại nói “Em gái chắc chắn đã chịu khổ rồi.”
Quách Đình tin rằng Quách Ỷ Niên vẫn còn sống. Thứ nhất, Quách gia không phải hạng vô danh, Nhan Tâm còn chưa gả cho Cảnh Nguyên Chiêu, cô chưa chắc đã dám kết thù sinh tử với Quách gia, thứ hai, Quách Ỷ Niên cũng không làm hại người nào quan trọng.
Bất kể là Quách Đình hay Quách Ỷ Niên, trước sau đều không coi “hủy bỏ khế ước bán thân” của chính phủ dân chủ ra gì.
Trong mắt bọn họ, một số người hầu cũng xấp xỉ gia súc.
Tao đánh con chó nhà mày, con chó nhà mày bị thương sẩy thai chứ chưa chết. Mày không đến mức vì chút chuyện nhỏ này mà đòi mạng tao chứ?
Dù Quách Ỷ Niên quá đáng, nhưng cô ta cũng chỉ đánh Vương Nguyệt Nhi bị thương.
Vương Nguyệt Nhi là vợ của đại chưởng quỹ của Nhan Tâm, tương đương với người hầu của Nhan Tâm.
Chút chuyện nhỏ, nhiều nhất là cho Quách Ỷ Niên một bài học.
“Đúng là nên đi cầu xin cô ta. Mười ngày rồi, cô ta cũng nên nguôi giận rồi.” Quách Viên nói.
Quách gia chuẩn bị quà cáp, đến công quán Khương gia.
Đại phu nhân Khương gia chống gậy, ra đón bọn họ.
Trông thấy Quách gi khiêng ba mươi mâm lễ vật, Đại phu nhân hơi ngạc nhiên.
“Sai người đi mời Tứ thiếu phu nhân.” Đại phu nhân nói.
Hầu gái đi rồi, quay về lại báo cho Đại phu nhân “Tứ thiếu phu nhân không có ở nhà ạ.”
Mọi người Quách gia hơi ngạc nhiên.
Đại phu nhân “Nó đi đâu rồi?”
“Nghe nói là đến phủ Đốc quân ạ.”
Mọi người Quách gia nhìn nhau, khẽ nhíu mày.
Nhan Tâm quả thực đã đến phủ Đốc quân, ở cùng với Trương Nam Thù.
Quách phu nhân đến tìm cô.
Nhan Tâm đến lần này là do Trương Nam Thù mời cô đến dạy tiếng Anh, Trương Nam Thù cần học bù.
Còn về chuyện xảy ra ở nhà Nhan Tâm, cô cũng đã nói sơ qua với phu nhân Đốc quân.
“Có chút chuyện nhỏ muốn thỉnh giáo Đại tiểu thư.” Quách phu nhân cười nói.
Trên khuôn mặt trắng trẻo của bà ta đã thêm vài phần u ám, nụ cười cũng vô cùng gượng gạo.
Phu nhân Đốc quân cho người đi gọi Nhan Tâm.
Nhan Tâm rất nhanh đã đến.
Quách phu nhân lại nói “Đại tiểu thư, tôi thấy hơi không khỏe, là bệnh hơi khó nói. Cô có thể khám riêng cho tôi được không?”
Nhan Tâm “Được. Mẹ, có phòng trống không ạ?”
“Có.” Phu nhân Đốc quân cười cười.
Nhan Tâm ở riêng với Quách phu nhân tɾong một phòng nghỉ, cô bắt mạch cho Quách phu nhân.


⬅ Trước Tiếp ➡